Recent Posts

Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐT37B. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐT37B. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2009

ĐT37B & Đồng bọn

Thoắt cái đã đi làm được 9 năm.

Nghề nghiệp cho phép tiếp xúc nhiều với giới doanh nghiệp, doanh nhân, cũng học được từ họ nhiều cái hay.

Giới này có nhiều đặc điểm: nhanh nhẹn, đầu óc quái đản, có người lúc nào cũng comple cà vạt chỉn chu nhưng cũng có những người chỉ áo phông dép lê; có người thì suốt buổi chỉ im lặng nghe người khác nói, người lại “nổ” hơn cả Kiên nổ lớp mình.

  1. Business hay là sự Bận rộn

Tuy nhiên, cái dễ nhận thấy nhất là họ luôn “bận rộn”. Họ liên tục “nấu cháo” điện thoại, còn hơn cả các đôi đang tán tỉnh nhau. Ngoài cửa phòng luôn có một hàng dài đối tác ngồi đợi, nếu liệt kê ra có lẽ còn dài hơn cả danh sách “partners” của Việt Vinh. Thư ký liên tục vào nhắc việc, y như kiểu các ông bố bà mẹ ôm “bom nổ chậm” trong nhà suốt ngày nhắc con gái đi lấy chồng. Ngay cả bản thân mình lúc ngồi viết bài này cũng giật mình nhận ra mình cũng đã rất nhiều lần trả lời “Tôi đang bận”, “Mình bận lắm”,... hay đại loại là như vậy. Tóm lại là ... “bận”.

Dân kinh doanh khi gặp nhau phần lớn thường hay ta thán về cái sự “bận” của mình. Có người lấy đó làm niềm vui, bởi kinh doanh mà không bận rộn, không có nhiều việc để làm thì chỉ có nước... đóng cửa. Có người thì vì bận quá mà thành ra “xì-trét”, ghét bỏ luôn cả cái công việc mình đang làm, chỉ muốn quay về thời tiền sử, đóng khố đi chân đất rồi lang thang trong rừng hái được quả gì thì chén quả nấy, buồn ngủ thì về hang mà ngủ, thích chơi thì chơi thích làm thì làm. Khổ nỗi ngoài các truyện giả tưởng ra thì chưa ai trong thế giới thực này sáng chế được “cỗ máy thời gian”, thành ra hầu hết vẫn phải đối mặt với sự thật phũ phàng, để rồi đến hết ngày làm việc các đức ông lại ngập lụt trong bia rượu và khói thuốc lá, các quý bà thì lại trốn vào các spa hay tự biến mình thành các con nghiện shopping để quên hết cái sự đời, xả sạch stress. 

Viết lan man như vậy để thấy rằng nhiều người cứ kêu ca về cái sự bận của mình mà không hiểu rằng đã kinh doanh là phải bận, vì bản chất của nó là như vậy rồi. Ai học tiếng Anh cũng thường dịch kinh doanh là “business” hoặc ngược lại, nhưng ít người biết được rằng “business” được cấu tạo bằng cách thêm hậu tố “ness” vào từ gốc “busy” – một từ mà chắc chắn ai cũng biết nghĩa của nó là “bận rộn”. Cho nên viết theo kiểu toán học thì ta sẽ có phương trình: “kinh doanh” = “sự bận rộn”, thành ra cái sự bận là đương nhiên, miễn bàn, miễn kêu ca. Hoá ra cái ông tiếng Anh cũng sâu sắc, cũng hay ho chẳng kém gì tiếng Việt nhà mình.

  1. Công ty hay chỉ là một nhóm người, đồng bọn (Company or just a Band?)

Nhân tiện nói đến tiếng Anh và từ “business” lại nhớ đến từ “company”-một từ chỉ cái hình hài pháp lý của business-mà nghĩa của nó cũng hay ho không kém. Thằng Answers.com trả lời rằng, “Company” có nghĩa đầu tiên là “A group of persons” - một nhóm người, lại còn “chua” thêm: xem từ đồng nghĩa với nó là từ “band”, nghĩa là băng, nhóm. Cho nên nôm na có thể hiểu Công ty trước hết phải là sự tập hợp của một nhóm người. Nếu ai còn nhớ Luật kinh tế thì lịch sử hình thành công ty đúng là như vậy. Cho nên ngày nay cái gọi là “Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên” dường như mâu thuẫn với chính cái tên của nó: đã là Công ty thì phải có nhiều thành viên. Để ý thì mới thấy thời sơ khai, các công ty của Mỹ thường có cái tên đại loại như Bill and Company-Bill và Bạn bè/Công ty; Johnson, Sons and Company-Johson, Các con trai và Bạn bè. Nghe thì thấy hơi ngô ngố nhưng bản chất của nó đúng là như vậy. Thành thử khi Pavarotti làm chương trình “Pavarotti and Friends” hay ông vua nhạc Soul Ray Charles ra đĩa “Genius Love Company” thì cũng là để được chơi nhạc cùng bạn bè, “đồng bọn” mà thôi.

  1. Làm hay là Chơi (Doing Business or Playing the Game?)

Rõ ràng hai ông Pavarotti và Ray đã biến cuộc làm ăn của mình thành một cuộc chơi. Hát  hò với đám bạn hữu một chập cũng ra bộn tiền. Tất nhiên là vì các bố này đã giàu rồi nên tiền thu được từ các chương trình này sẽ dùng để từ thiện - một cách PR để bán các đĩa khác được nhiều hơn. Tự nhiên lại nhớ thời trẻ con, lúc muốn liên kết với một thằng bạn nào đó để chiến đấu với một nhóm khác thì lại đặt vấn đề “Tao với mày canh-ti nhé”. Phải hàng chục năm sau mới hiểu canh-ti chính là company, là tập hợp lại với nhau để thành cái mà chúng ta ngày nay dịch là “Công ty”. Thì ra từ trong sâu thẳm, trong nội tại của cái “làm kinh doanh” đã có sẵn cái “chơi” rồi. Như đã nói ở phần 1), chỉ làm mà không chơi thì sớm muộn cũng stress. Cho nên phải cân bằng, làm cũng là chơi mà chơi cũng là làm. (**) Đạt được đến “level” như vậy là cũng đắc đạo rồi, cũng là thiền hành rồi. Lại nhớ thêm ra khi tham gia vào một business nghĩa là cũng đã tham gia một trò chơi. Cho nên cũng không phải ngẫu nhiên mà bọn tây mắt xanh mũi lõ lại kỳ công nghĩ ra cái “game theory” như là một trong các cách tiếp cận khoa học kinh doanh. Rõ ràng là nếu biết chơi thì cũng sẽ biết làm. Nếu các bạn hay xem phim cổ trang của Tàu thì mới thấy các hoàng tử, thái tử suốt ngày rong chơi nhưng sau này vẫn lên làm vua lãnh đạo đất nước ầm ầm. Chú nào càng chơi dữ thì sau này sự nghiệp cai trị càng lẫy lừng. Vậy nên bây giờ mỗi khi có nhân viên mới, tôi thường dạy họ cách chơi là chính, còn cách làm thì chỉ qua qua thôi, để họ tự phát triển kỹ năng của mình. 

  1. ... và ĐT37B and Company: Đầu tư 37B và Đồng bọn – Công ty của những người học Đầu tư 37B

Dài dòng và lòng vòng cũng chỉ để dẫn đến cái ý chính của bài này, nói theo cách của Sỹ Dũng hôm họp lớp là “join business”. Chúng ta đã là bạn bè, đã thành một nhóm, đã cùng nhau chơi bời quậy phá tưng bừng, thì theo cái logic ở các phần 1), 2) và 3) nói trên, không có lý gì chúng ta lại không thể cùng “join business” để lập thành một hay nhiều bọn, nhiều băng nhóm gọi nôm na là “Company”, để ngoài cái sự “chơi” còn có cả cái sự “làm”, và tôi tạm đặt tên cho cái  “bọn” đó là ĐT37B and Company- Đầu tư 37B và đồng bọn. Rất mong có dịp để được “cùng nhau bận rộn” với các members của ĐT37B. Như các cụ vẫn nói: “Buôn có bạn, bán có phường” là nghĩa như vậy.

(*) Cảm ơn Sỹ Dũng đã cho tôi ý tưởng để hình thành bài viết này.

(**) Đọc thêm bài này cho rõ nghĩa.

Bài đã post trên Blog ĐT37B ngày 28/8/08

Một cuộc "tự sướng"


Off-line.
Cảm giác?
Vui.
Sướng.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thấy giống như một cuộc.... "tự sướng".
Câu chuyện là thế này.
Có 5 người. Gặp nhau, nghĩ ra cái gọi là họp lớp. Chẳng phải là dịp gì? Chỉ là hứng lên, thế thôi. Sau này được Du mốc gọi là “cảm tính quá”. Cũng đúng, vì năm nay mới ra trường được 9 năm mà. Chẳng ai lại đi kỷ niệm 9 năm cho một sự kiện gì đó cả, cho dù sự kiện đó có to như... Independent Day.
Trong lúc trù bị cho họp lớp, họ bày đặt ra cái gọi là Blog, để truyền thông cho cuộc gặp.
Hào hứng. Hồ hởi. Phấn khởi....
Blog ra đời.
Tập tọe. Hý hoáy. Loay hoay....
Cuối cùng thì ĐT37B cũng có một chỗ đứng trong thế giới ảo.
Họ tự phong cho mình chức Ban Quản trị Blog. Oai ra phết.
Rồi họ:
-       Tự tạo blog
-       Tự viết bài
-       Tự comment
để khen nhau, chê nhau, tung hứng nhau.
Anh này viết hay.
Anh kia giản dị.
Đại loại thế....
Nhưng chung quy cũng chỉ có từng đấy anh.
Dân gian gọi là “mẹ hát con khen hay”.
Thế mà lượng view cũng tăng vòn vọt.
Chưa đầy hai tháng mà đã gần đạt 10K view.
Ngạc nhiên. Sung sướng.
Trong cơn sướng, họ:
-       Tự đặt ra giải thưởng: 10 cổ phiếu quỹ VF4 đấy nhé.
Rồi chờ đợi xem ai, trong số 50 thành viên ĐT37B, hoặc có thể là khách, không phải thành viên của lớp, sẽ là người may mắn đạt lượt view thứ 10.000.
Không ai trong số họ mong đợi mình sẽ là người may mắn.
Họ đã vì mọi người mà đặt ra cuộc chơi. Họ muốn tạo một cuộc chơi cho mọi người.
Nhưng không.
Sự trớ trêu đã sắp đặt cho một trong số họ chính là người may mắn. Thậm chí 2 trong số 4 người còn lại là những người “suýt may mắn” vì đã là người xem thứ 9.999 và 1.001.
Lại vui. Lại sướng.
Tin vui được họ tự thông báo ngay trên blog.
Họ tự chúc mừng nhau. Rồi tiếc rẻ. Rồi suýt xoa. Toàn là tự cảm giác của họ hết.
Giải đã có rồi. Người đoạt giải cũng đã xác định được rồi. Thế thì phải tổ chức offline để trao giải thôi.
Họ tự ấn định ngày, giờ và địa điểm cho cái “lễ trao giải”.
Trời mưa bão: mặc.
Bận gặp khách hàng: mặc.
Con ốm: mặc.
Phải đi offline chứ. Trao giải cơ mà.
Họ tự in ra cái gọi là “Certificate”. Tự trao cho nhau. Tự chụp ảnh. Tự gọi đồ ăn. Đồ uống. Tự ăn. Tự uống. Tự thanh toán. Rồi tự.... giải tán.
Ra về nhăm nhăm tự viết bài tường thuật buổi offline.
Để tự post lên cái blog do chính họ tự lập ra.
Để sáng mai đến Công ty lại tự bật máy tính lên. Tự đọc những gì mình đã viết ra.
Và có vẻ như vòng tròn đó đang được lặp lại. Vì họ đã lại tự mình đang mong chờ đến lượt view thứ 50K và 100K rồi.
Trong buổi offline, có người gọi những người đoạt giải là “xứng đáng”,
có người gọi đó là “thánh nhân đãi kẻ khù khờ”.
Riêng tôi, và chắc chắn là cả các bạn nữa, những người đã đọc hết comment này, lại thấy rõ là một sự “tự kỷ ám thị”, một sự “thủ .... tư tưởng”.
Các bạn có vui không? Tôi không biết. Nhưng tôi thì có. Tự vui. Diễn giải ra một chút là “tự sướng”. Sướng quá hoá... Buồn./. 

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2009

Along Came ĐT37B Blog

Reuben Feffer là một người kinh doanh bảo hiểm, luôn luôn gắn mình với các phân tích rủi ro. Do vậy, anh chàng rất sợ thay đổi và chỉ khao khát một cuộc sống êm đềm theo đúng kế hoạch đã định. Tình cờ một ngày anh gặp lại Polly-cô bạn gái học cùng thời phổ thông. Hoàn toàn trái ngược với Reuben, Polly là một cô gái rắc rối, yêu thích sự ồn ào và thích khám phá những điều mới lạ. Từ khi gặp lại, Polly đã khiến cho cuộc sống cuả Reuben bị đảo lộn hoàn toàn và đem lại cho anh này rất nhiều rắc rối. Tuy vậy, cái mà Polly đã làm được cho Reuben là giúp anh thay đổi và hoà nhập hơn với cuộc sống bên ngoài, rồi cuối cùng hai con người đối lập ấy đã có một tình yêu rất đẹp.

Đó là tóm tắt nội dung bộ phim truyện hài Along Came Polly (Từ khi có Polly) do Ben Stiller và Jenifer Aniston thủ vai chính. Bộ phim làm tôi liên tưởng đến những thay đổi nho nhỏ trong cuộc sống của hai vợ chồng kể từ khi có Blog Đầu tư 37B.

Tôi là một gã nhà quê chính hiệu, chất quê đã ngấm vào trong máu, cho nên nhiều khi dù vô tình hay cố ý, căn nhà nhỏ xíu của hai vợ chồng cũng là một ngôi nhà “nhà quê”: không sử dụng bình tắm nóng lạnh, đun bếp than, điều hoà cũng đã lắp nhưng chẳng mấy khi dùng (chẳng hạn như năm nay mát trời, từ đầu năm đến giờ bật mỗi một lần rồi thôi), không uống chè đen mà vẫn nấu chè tươi,.... Đến khi Tít - cậu nhóc đầu tiên bắt đầu biết nghịch đồ đạc trong nhà, chúng tôi bỏ cái TV lớn, chỉ dùng một cái màn hình 17”, lại treo lên cao để tăng khoảng cách. Cái máy tính để bàn cũng giải tán, vì lo ngại bọn nhóc nghịch ngợm nhiều quá nên cận. Vì vậy, trong nhà cũng chẳng có internet. Hầu như chẳng có nhiều sự hiện diện của những thứ được coi là “hại điện” trong nhà. Cho nên ở Hà Nội nhưng nhà tôi cứ như thuộc “vùng lõm”, chưa được phủ sóng.

Mọi sự cứ như thế cho đến khi có buổi gặp trù bị về việc họp lớp, rồi cái Blog ĐT37B ra đời.

Trước đó tôi hay đi làm về rất muộn, cũng không mang máy tính và công việc về nhà. Từ khi có blog thì thường xuyên về sớm hơn, lại xách theo laptop để ăn tối xong thì rủ vợ ra cafe wifi lướt web, tập tành tí blog. VyHà thì ngược lại, trước đây về rất sớm nhưng từ lúc có blog lại thường ngồi ở cơ quan muộn hơn một chút, tranh thủ vào blog của lớp trước khi về nhà. Nhớ lại mấy hôm trước khi họp lớp, có lần hai vợ chồng loay hoay với cái máy tính ngoài Highlands để cập nhật thông tin về việc kết nối với các bạn, ngoảnh đi ngoảnh lại đã đến nửa đêm, làm mấy em nhân viên lại phải ra ngọt nhạt “Dạ, đã đến giờ đóng cửa ạ”. Việc này cũng là một bất thường thú vị vì kể từ khi lấy nhau, có lẽ đây là lần đầu tiên hai vợ chồng lang thang ngoài đường muộn đến thế.

Lê la café wifi mãi cũng chán, xét về mặt “kinh tế học” thì còn tốn hơn rất nhiều so với chi phí sử dụng internet hàng tháng, thế là lại thêm thay đổi nữa, nhiều nguyên tắc cũ bị phá bỏ. Chúng tôi quyết định “đưa internet về làng”, mà theo như khẩu hiệu của Intel là “Connect the Unconnected”. Cái máy tính bàn trước kia đã bị giải tán, nay lại quay trở lại dưới hình hài một cái laptop. Cái dây cáp đồng dẫn vào máy điện thoại trước kia chỉ dẫn mỗi tín hiệu thoại, nay lại kiêm luôn chức năng ADSL của ông VNN. Tiện tay gắn thêm một cục Airport Express, thế là sóng wifi lại đầy ắp nhà, tràn cả sang hàng xóm (may mà có password).

Đó là thời điểm đánh dấu sự hiện diện và khả năng duyệt blog của lớp “anytime, anywhere”, và cũng là lúc thêm sự hỗn loạn. Mẹ thì muốn vào xem blog, ông con lại muốn chơi game, thế là cãi nhau. Thằng anh đang chơi game, thằng em nhảy vào phá đám, lại cãi nhau. Trước đây chỉ phải hoà giải vụ tranh nhau đồ chơi, giờ lại thêm dỗ dành vụ tranh nhau cái máy tính. Cảnh tượng thằng lớn cong ngón trỏ tay trái di cái trackpoint của con ThinkPad, tay phải thì gạt thằng em đang hừng hực khí thế xông vào phá đám bằng cách ấn loạn lên bàn phím là cảnh chưa từng diễn ra trong nhà. Mấy ông con tự nhiên “được lợi”, có tí “ảnh hưởng ngoại lai” từ vụ blog của bố mẹ, được nghịch những thứ trước đây bị cấm, lại còn được chơi game đến quên cả ăn. Còn hai vợ chồng thì chậc lưỡi: Chắc không sao đâu, cận hay không nhiều khi cũng còn do... di truyền.-:)

Khi cả hai nhóc đã đi ngủ là lúc bắt đầu được yên tĩnh, trước đây chúng tôi thường tranh thủ đọc vài tờ tạp chí, hoặc mấy trang sách. Bây giờ thì khác. Lúc bọn nhóc đã ngủ là lúc bật máy tính lên và lại lướt web. Tất nhiên trang đầu tiên là ĐT37B xem có ai post cái gì mới không, rồi mới lang thang hết trang này đến trang khác, thành ra ngủ muộn hơn trước rất nhiều, đến sáng hôm sau lại dậy muộn hơn và bị văn phòng ghi đi muộn nhiều hơn.

Nhưng thế cũng còn là chuyện nhỏ. VyHà nghiện trò Sudoku, lại hay mất ngủ. Thỉnh thoảng có đêm tỉnh dậy, thấy vợ đang chăm chú chơi trò Sudoku. Nhưng bây giờ thì Sudoku cũng đã bị thay thế bằng web rồi. Có hôm giật mình tỉnh dậy thấy vợ lôi cả laptop vào trong màn, lạch cạch với mấy trang web. Cũng hơi shock. Lại còn nghe phán: Định comment nhưng lại thôi vì sợ các bạn cười cho vì vào blog muộn quá. Đúng là “Miễn bình luận”. (Kỷ lục comment muộn nhất đến giờ này vẫn thuộc về Lê, hic).

Quả thực, từ khi có Blog, hai vợ chồng tôi lại có nhiều thời gian bên nhau hơn trước đây. Không những thế, bản thân tôi cũng nghĩ về mọi người ở lớp nhiều hơn trước. Có lẽ chỉ sau hơn một tháng, những suy nghĩ của tôi về ĐT37B còn nhiều hơn của cả chín năm trước đó cộng lại. Tự nhiên thấy ĐT37B trở lên gần gũi hơn, cảm giác như có sự hiện diện của mọi người ngay bên cạnh. Rồi có một điều chắc chắn là, dù rất mới nhưng cái Blog đã trở thành một phần trong cuộc sống hàng ngày của hai vợ chồng.

Giống như khi Polly đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Reuben.

Giống như khi ông con trai bốn tuổi hỏi:

- Bố ơi, máy tính của bố đã kết nối mạng [internet] chưa?; tôi chợt nghĩ:

- Bố “kết nối” rồi, nhóc ạ./.

-------
(*) Đã đăng trên Blog ĐT37B ngày 21/9/08

Sách mới của George Soros

Trên ĐT37B blog đã nhắc nhiều đến Warren Buffet. Tuy nhiên, chỉ nói về W. Buffet mà không nói đến George Soros thì quả thật là không công bằng. Từ lâu tôi đã định bụng phải kiếm một bài về bác này copy lên ĐT37B nhưng chưa làm được thì vừa hay, sách mới nhất của bác đã được dịch và xuất bản ở Việt Nam. Phải nói là dân làm sách ở Việt Nam bây giờ nhanh nhạy khủng khiếp. Cuốn sách có tên: “Mô thức mới cho thị trường tài chính-Cuộc khủng hoảng tín dụng năm 2008 và ý nghĩa của nó”, tên tiếng Anh là: “The New Paradigm for Financial Markets: the Credit Crisis of 2008 and What It Means”. “Ý nghĩa của nó” là gì thì chưa biết, nhưng việc dịch và xuất bản cuốn sách vào thời điểm mà cuộc khủng hoảng đang diễn ra thực sự rõ ràng là một việc rất có ý nghĩa, chắc chắn cả trên phương diện lý luận và kiếm tiền.

Bản thân cái tên George Soros đã là một thương hiệu mà khi gắn lên bất kỳ cuốn sách nào cũng đã đảm bảo cho nó bán chạy. Chính vì vậy mà trên bìa sách, cái tên đó đã được trang trọng đặt vào chính giữa, khổ chữ to gấp bốn lần so với tên sách và đập ngay vào mắt người đọc.

Mặc dù vậy, đơn vị làm sách là Nxb Tri Thức cũng đã rất cẩn thận với một kế họach PR chu đáo cho cuốn sách, bắt đầu bằng các bài báo “lờ mờ” nói về khả năng cuốn sách sẽ được xuất bản. Nặng ký nhất là bài giới thiệu này, lôi hẳn Huỳnh Bửu Sơn vào cuộc. Để ý rằng Huỳnh Bửu Sơn là một trong những chuyên gia sừng sỏ về tài chính ngân hàng của miền nam Việt Nam trước năm 1975, cũng là người giữ tay hòm chìa khoá của “kho vàng 16 tấn” nổi tiếng, vốn bị đồn thổi là tổng thống Thiệu đã bí mật tẩu tán trước khi rời VN, để sau này bàn giao cho chính quyền giải phóng, và cũng là người, cùng với ông Phan Chánh Dưỡng, đã “khăn gói quả mướp” từ Sài Gòn ra Hà Nội để tư vấn cho cố thủ tướng Võ Văn Kiệt (hồi đó là Phó chủ tịch HĐBT) về các vấn đề giá-lương-tiền trong những năm 87 và sau này là Pháp lệnh Ngân hàng. Nhờ một người như vậy để nói về cuốn sách thì có thể thấy các chuyên gia PR giỏi nhất cũng chỉ khéo đến như vậy là cùng.

Để ý thêm, cuốn sách về tài chính lại được hiệu đính bởi Bùi Văn Nam Sơn – một nhà nghiên cứu triết học nổi tiếng, đã dịch và chú giải rất nhiều tác phẩm triết học kinh điển của Kant, Hegel,... Tại sao vậy? Số là cuốn sách này đã dùng toàn bộ phần đầu tiên để nói về “lý thuyết phản hồi” – một lý thuyết do chính George Soros phát triển và mang nhiều hơi hướng... “triết học”, “vượt ra khỏi thị trường tài chính”, vốn được ông nghiên cứu từ thời còn là sinh viên của London School of Economics và đã trở thành kim chỉ nam cho toàn bộ hoạt động đầu tư tài chính của ông sau này, cũng như trong hầu hết các tác phẩm mà Soros đã xuất bản. Soros có vẻ rất “tự hào” với thuyết này, và một trong những mục tiêu chính của cuốn sách cũng là để chứng minh rằng, cuối cùng thì thuyết của ông đã đúng, vì trước đó “giới hàn lâm đã không coi thuyết phản hồi là nghiêm túc”. Tuy nhiên, đúng như những gì ông đã tự nhận trong lời giới thiệu cho cuốn sách: “Những người chỉ quan tâm tới cuộc khủng hoảng hiện tại sẽ thấy phần này khó đọc, những người chịu khó đọc tiếp thì tôi hy vọng sẽ thấy việc làm thế là bõ công”, việc đọc phần đầu của cuốn sách có vẻ hơi... chuối. Chính vì vậy mà mặc dù đã có bản soft copy bằng tiếng Anh của cuốn sách này từ lâu, tôi vẫn không thể “gặm” nổi để rồi sau đó đã rất hào hứng khi nghe tin Tri Thức xuất bản cuốn này bằng tiếng Việt (Đến nỗi, ngay khi nghe tin này tôi đã phải viết email cho nxb Tri Thức hỏi khi nào và ở đâu tôi có thể mua được sách này, -:)). Việc nhờ Bùi Văn Nam Sơn hiệu đính cuốn sách chắc là do sự xuất hiện của phần này, và cũng cho thấy một sự “cẩn thận có tính toán” của người làm sách đối với một tác phẩm như thế. Đây cũng là một yếu tố nữa để đảm bảo cho thành công của cuốn sách.

Cũng cần phải nhắc thêm là, cuốn sách này được viết xong vào cuối năm 2007, và chỉ vài tháng sau khi nó được phát hành, những gì mà cuốn sách cảnh báo đã trở thành hiện thực, đúng như những gì mà chúng ta đã chứng kiến trong suốt 2 tháng qua. Do đó, cuốn sách đã lại một lần nữa củng cố thêm quan điểm của nhiều người cho rằng, George Soros là một nhà “tiên tri” đại tài trong thế giới tài chính. Soros cũng là người cực lực phản đối kế hoạch giải cứu 700 tỷ của chính phủ Mỹ vừa qua, trong khi Buffet, người đã được nhắc nhiều trên blog của ĐT37B, lại có quan điểm ủng hộ. Có lẽ gói giải cứu nói trên có thể đem lại những lợi ích trái ngược cho hai con người này?

Cuốn sách được làm theo đúng chuẩn mực của nxb Tri Thức: sách hay, trình bày đẹp, trang nhã, biên tập và in ấn cẩn thận, giấy tốt. Hiện nay, các bác có thể thoải mái mua tại Đinh Lễ với giá chỉ 32.000 VNĐ (giá bìa là 43.000 VNĐ) cho gần 300 trang của cuốn sách, tức là chỉ hơn 100 đồng/trang, một cái giá quá rẻ so với những gì cuốn sách có thể mang lại. Tôi mới mua sáng nay và mới đọc xong lời giới thiệu, nhưng cũng đã thấy “đáng đồng tiền bát gạo” vì với những cuốn như thế này, tôi sẽ không chỉ cố gắng học từ đó những kiến thức mà cả cái phương cách mà tác giả của nó đã tư duy để viết ra những kiến thức đó./.

-------

Đã đăng trên Blog ĐT37B ngày 29/10/2008