Recent Posts

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Thứ Sáu, cuối tuần

Sáng đi làm sớm, tranh thủ ăn sáng rồi ngồi cà phê. Đã nhiều lần định tiết kiệm thời bão giá, ăn sáng và cà phê ở nhà, nhưng vẫn chưa thực hiện được. Quán tính lớn cần phải hãm một cách từ từ. AQ không nói thế, nhưng nếu AQ mà là mình, ông cũng sẽ phát biểu như vậy thôi.

Thứ Sáu là cuối tuần, nhưng chưa phải là ngày kết thúc một tuần làm việc. Vẫn còn nhiều cuộc hẹn và nhiều việc dang dở phài hoàn thành vào cuối tuần. Weekend có nghĩa là khoảng thời gian cần thiết để hoàn thành những việc còn dở dang, trước khi bắt đầu một tuần mới. Lên đồng là một loại hình diễn xướng dân gian, nhưng đối với mình nó dường như còn là một hình thức của say việc. Mình đang làm việc như lên đồng.

Bản thân mình có nhiều mâu thuẫn. Một mặt, mình thích những thứ nguyên thuỷ, thuần nhất, chẳng hạn như kiến trúc Việt, món ăn Việt truyền thống. Mặt khác mình lại thích những thứ pha trộn, tỷ dụ như cocktail.

Mình đang mong đợi vài sự pha trộn vào cuối tuần này. Cà phê trộn lẫn cùng công việc. Để xem rồi cuối cùng công việc có dậy hưong cà phê không nhé.

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011

Đầu tuần, Thứ Hai

Sáng đầu tuần ra khỏi nhà với bao dự định và kế hoạch, nhưng hứng thú gần như biến mất khi phải ì ạch vượt qua một đoạn đường kẹt cứng, nhầy nhụa dưới mưa phùn.

Ngồi cà phê sáng, trời nồm đến nỗi điếu thuốc cũng ẩm, mềm rũ ra.

Mình chưa bao giờ thích mùa Xuân, mặc cho văn học nghệ thuật thi nhau xông vào ngợi ca vẻ đẹp của nó.

Có vài tin vui cho một tuần bận rộn.

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

These Are The Days of Our Lives

Tôi phải mượn tên một bài hát của Queen để nói về những ngày này. Lần đầu tiên trong đời, tôi được chứng kiến quá nhiều xáo trộn xảy ra trong cùng một lúc: chiến tranh, động đất, sóng thần, thảm họa hạt nhân, khủng hoảng kinh tế, khủng hoảng chính trị, lạm phát, thất nghiệp, di tản, đổ vỡ, mất mát và chia ly.

Đã lâu rồi tôi không vào FB, nhưng tôi còn nhớ một trong những status gần nhất của tôi, tôi cũng đã phải mượn chữ của Alan Greenspan để mà nhận ra rằng, năm nay chính là "a year of turbulence". Đã chủ động đón nhận, nhưng lúc đó tôi cũng chưa thể hình dung ra mức độ hỗn loạn lại cao đến thế này.

Thay đổi là tốt (change we need), nhưng những đổi thay thế này quả thực là đáng buồn.

Bản thân tôi cũng đang sống những ngày buồn.

Phải sống thế nào trong tình cảnh hiện tại là câu hỏi luôn thường trực mấy tuần nay. Mỗi ngày phải cố thay đổi một chút để thích nghi với môi trường bên ngoài, nhưng sức ì dường như vẫn đang thắng thế. Những thói quen cố hữu bây giờ trở thành một gánh nặng.

Lao vào công việc có thể là cách tốt để thoát khỏi những thói quen cố hữu, nhưng có lẽ không bao giờ là cách để có thể quên đi nỗi buồn.

Nhưng hãy nghe Freddie Mercury hát the The Show Must Go On, và bạn lại sẽ thấy, tất cả những thứ ở trên chỉ là vớ vẩn. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và đây này: "Inside my heart is breaking,.... but my smile, still, stays on" ngay cả khi đếch thể trả lời được câu hỏi "Does anybody know what we are living for?".

Thế nhỉ.


Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

Dream #9

Sáng Chủ Nhật, ba bố con dẫn nhau đi cắt tóc. Lúc đi trên con ngõ nhỏ dẫn ra hiệu cắt tóc, đi sau hai ông con đang chạy nhảy nô đùa, tự nhiên lên cơn thèm nghe The Beatles hát Penny Lane.

Penny Lane there is a barber showing photographs
Of every heads he had the pleasure to have known
And all the people that come and go
Stop and say hello

Buổi tối ngồi ở Barbetta muộn, được tặng Ký ức vụn bản đặc biệt có chữ ký của Nguyễn Quang Lập. Uống Gin&Tonic, nghe John Lennon hát được một lúc thì nhạc tắt phụt. Đâu đó vang lên tiếng la ó: Ô này, Imagine của tôi đâu rồi.

Thấy mình cũng như đang trong một giấc mơ.

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

Linh tinh 9/3

1. Trước ngày 8/3 một ngày, tôi đề nghị nàng đọc Tình yêu kéo dài 3 năm. Frédéric Beigbeder là tác giả tôi yêu thích, kể từ khi đọc 99F của ông. Tôi muốn nàng đọc nó, không phải để chứng minh rằng tình yêu chỉ kéo dài có 3 năm vì chúng tôi đã có hơn 10 năm bên nhau rồi, mà chỉ là để chia sẻ những tư duy hóm hỉnh và giọng văn hài hước đáng ngạc nhiên của Frédéric.

2. Ngày 8/3, tôi gần như không tặng nàng món quà gì, ngoài một bịch sôcôla nhân dừa mà cả nàng và tôi đều biết thừa tôi ăn là chính. Buổi tối, tôi và nàng tìm đến Minh Jazz Club, nay đã là Bình Minh Jazz Club và yên vị ở 65 Quán Sứ. Chúng tôi cùng uống Gin&Tonic và nghe Wonderful Tonight được phối lại với đoạn piano solo không thể tuyệt hơn. Cái hay hơn là ở chỗ đây cũng là điều tôi muốn nói với nàng mà không thể thốt thành lời. Sau bao nhiêu năm bên nhau, tôi vẫn luôn cảm thấy lúng túng và khó khăn khi phải nói lời xin lỗi nàng cũng như những lời có cánh, chẳng hạn như "I feel wonderful tonight".

3. Phải mất đến 4 hôm, tôi mới đọc qua được phần giới thiệu, lời người dịch và ghi chú của tác giả cuốn sách mới mua: Cuộc đời của Pi. Cho đến hôm nay, là hôm thứ 5 kể từ khi có cuốn sách, cũng là một ngày sau 8/3, tôi mới đọc câu đầu tiên của câu chuyện, và bị cuốn hút ngay từ đầu.

"Đau khổ đã biến tôi thành một kẻ u buồn", nhân vật "tôi" của cuốn sách đã mở đầu câu chuyện như vậy.

4. Tôi bây giờ không còn là một kẻ u buồn như tôi đã từng, và đang mê mẩn với cái công thức này:

Fill a cool, clean high ball glass with fresh ice cubes. Pour 50ml of Gordon's Gin over the ice and top up with chilled tonic. Squeeze a wedge of lime into the glass. Give it a final stir before serving up the definitive G&T. 

Dù thế nào thì tôi cũng tin, người ta không uống Gin&Tonic vào những lúc u buồn, ngay cả khi họ sẵn sàng nốc hết một chai Hendricks có vỏ màu đen tuyền.

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2011

Tự phục vụ = Tự sướng

Sáng dậy muộn. Loanh quanh một lúc rồi tự dọn bữa sáng: bánh mì nóng dòn quệt mật ong rừng. Rồi tự tay pha một ly đen nóng, cà phê Ban mê thứ thiệt. Chỉ tiếc là đã hết thuốc lá, với lại đang viêm họng và hơi mệt nên cũng chưa muốn hút lại.

Tối trước khi đi ngủ tự phục vụ một ly Gin&Tonic, ngon không khác gì ngoài bar. Trong lúc uống G&T lại thèm thuốc lá. Rồi viết vài dòng linh tinh trên blog, vừa viết vừa nghe Leonard Cohen cất giọng trầm khàn bài Boogie Street với đoạn intro rất ngọt: A sip of wine/ a cigarette/ and then it's time to go. Rồi đi ngủ.

Trước lúc đi vào giấc mơ, lại thèm được packing mọi thứ rồi lên đường, như thế này này:

DUNG5394

Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011

Một ngày sau Valentine

1. Chữ Tỉnh cụ Lược cho năm ngoái, Tết năm nay mới đem ra trưng. Đời có lúc tỉnh lúc say, nhưng có lẽ lúc này cần tỉnh hơn bao giờ hết. Mới đầu năm đã cụt hứng làm việc. Chẳng lẽ lại phải viện đến quẻ Truân trong Kinh Dịch? Trong đầu cứ lởn vởn lời răn: Đừng say điệu nhảy.

2. Tối đi làm về tiện thể rẽ qua đón ông con đi học thêm. Cơm tối tranh thủ làm chén rượu. Xong vừa ngồi duyệt web vừa xem phim Đếm ngược cho tuổi 30 trên VTV1, xong lên đọc nốt đoạn cuối của Henderson-Ông Hoàng Mưa, cuốn tiểu thuyết đầu tiên đọc trong năm Mão, rồi đi ngủ.

Đến đoạn 2 này thì thấy mình cũng sướng ngang một ông hoàng. Những thứ ở đoạn 1 thì nhằm nhò gì.

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

V for Vendetta và những tình cờ, hay là chuyện gã khờ trong quầy rượu

Đấy là tên một bộ film, tất nhiên chẳng ăn nhập quái gì và mình cũng chưa từng xem, nhưng hôm nay là Valentine và mọi người nhắc đến chữ V nhiều quá, nên đành lấy nó làm tiêu đề vậy.

Cũng phải nói trước là đối với mình, Vendetta phải được thay bằng cái tên khác. Mình cũng dài dòng thêm một tí, là đối với mình, câu vừa rồi cũng phải được nói ra vào ngày hôm nay, thì mới có ý nghĩa. Do vậy dù đã buồn ngủ rũ ra rồi, nhưng mình cũng phải cố chống mắt lên để mà gõ ra mấy cái dòng này, vì bây giờ đã là 23h49 phút. Chỉ còn 11 phút nữa là nó hết ý nghĩa, ý mình là đã hết ngày Valentine rồi.

Trong số rất nhiều loại rượu mình đã được nếm, có một loại có tên rất giống ngày này: Ballantines. Thế nên hôm nay vào lại FB sau rất nhiều ngày không nhòm ngó, chắc chẳng phải tình cờ mà thấy có người lại treo status là balantine. Thế rồi có người đi xa hơn, lại nói cái balantine với chả valentine thì cũng là một mà thôi, bởi vì trong tiếng Tây Ban Nha (cơ đấy), không có sự khác nhau giữa B và V. Rượu và tình yêu hay tình yêu với rượu, hay tình yêu chính là rượu, là những chủ đề mà mình chẳng thể nào tả được bằng lời. Chỉ có điều trong chính ngày tình yêu, mình lại tình cờ biết thêm các loại rượu khác nhau đã được sử dụng để chỉ các status (cái status này là trạng thái, hổng phải cái status trên FB) khác nhau của tình yêu.

Phải bắt đầu chuyện này bằng một chuyện khác. Số là gần đây mình cũng có mê rượu Gin, cụ thể hơn là gin&tonic. Đến mức, mình đang có kế hoạch cuối tuần này sẽ làm một chai Gordon's và một thùng Schweppes để sẵn ở nhà phòng khi cơn thèm nổi lên.-:) Thế nên mình cũng hơi ngạc nhiên khi hôm nay vào lại FB sau nhiều ngày bỏ bẵng, thấy các bạn toàn bàn chuyện GIN với cả WHISKY với cả REDBULL các thứ... Mình băn khoăn tự hỏi chẳng nhẽ đã hết thời của các quán cà phê và thời của bar đang đến. Thế rồi trong lúc mình đang lơ mơ nghĩ rằng có lẽ phải gạ bán thêm két sắt cho mấy tay chủ quán bar thì thế quái nào bà xã bên cạnh lại nói sang chuyện tình yêu, rồi tình cờ thế nào lại quay ra cắt nghĩa cho mình đại loại REDBULL là thế này, GIN là thế kia, rồi WHISKY là thế này thế này... Mình mới nghĩ bỏ mẹ tôi rồi, mình đúng là một thằng khờ được dẫn vào quán bar và đang mắt chữ a mồm chữ o trước cái tủ rượu to đùng. 

Cái bọn Tây Ban Nha đúng là tuyệt thật, balantine với cả valentine thì cũng là một cả thôi, các bạn nhỉ, hí hí... 

Bonus thêm một sự tình cờ: Mình lang thang trên YouTube rồi thế quái nào lại quẹo qua ông bạn cũ Bon Jovi, rồi chợt nghe một đoạn thế này:

... but I wanted to be your Valentine
I'll be the water when you get thirsty, baby
When you get drunk, I'll be the wine.

Nhưng sự tình cờ cuối cùng này mới là thú vị nhất, cũng chính trong ngày hôm nay, mình lại tình cờ được nghe lại câu hỏi rất hay của chú Bryan Adams: Have You Ever Really Loved a Woman? Mình có rất nhiều kỷ niệm với chính bài hát này. Và chỉ mới nhìn thấy tên thôi, mình đã nghĩ thầm câu trả lời của mình: Yes, I have.

http://www.youtube.com/watch?v=zeEFHJFUbEg&feature=related

P/s: Những dòng nhảm ở trên không phải là kết quả của rượu nhé. Hôm nay mình không uống nhiều rượu, hê hê...