Recent Posts

Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011

Một ngày sau Valentine

1. Chữ Tỉnh cụ Lược cho năm ngoái, Tết năm nay mới đem ra trưng. Đời có lúc tỉnh lúc say, nhưng có lẽ lúc này cần tỉnh hơn bao giờ hết. Mới đầu năm đã cụt hứng làm việc. Chẳng lẽ lại phải viện đến quẻ Truân trong Kinh Dịch? Trong đầu cứ lởn vởn lời răn: Đừng say điệu nhảy.

2. Tối đi làm về tiện thể rẽ qua đón ông con đi học thêm. Cơm tối tranh thủ làm chén rượu. Xong vừa ngồi duyệt web vừa xem phim Đếm ngược cho tuổi 30 trên VTV1, xong lên đọc nốt đoạn cuối của Henderson-Ông Hoàng Mưa, cuốn tiểu thuyết đầu tiên đọc trong năm Mão, rồi đi ngủ.

Đến đoạn 2 này thì thấy mình cũng sướng ngang một ông hoàng. Những thứ ở đoạn 1 thì nhằm nhò gì.

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

V for Vendetta và những tình cờ, hay là chuyện gã khờ trong quầy rượu

Đấy là tên một bộ film, tất nhiên chẳng ăn nhập quái gì và mình cũng chưa từng xem, nhưng hôm nay là Valentine và mọi người nhắc đến chữ V nhiều quá, nên đành lấy nó làm tiêu đề vậy.

Cũng phải nói trước là đối với mình, Vendetta phải được thay bằng cái tên khác. Mình cũng dài dòng thêm một tí, là đối với mình, câu vừa rồi cũng phải được nói ra vào ngày hôm nay, thì mới có ý nghĩa. Do vậy dù đã buồn ngủ rũ ra rồi, nhưng mình cũng phải cố chống mắt lên để mà gõ ra mấy cái dòng này, vì bây giờ đã là 23h49 phút. Chỉ còn 11 phút nữa là nó hết ý nghĩa, ý mình là đã hết ngày Valentine rồi.

Trong số rất nhiều loại rượu mình đã được nếm, có một loại có tên rất giống ngày này: Ballantines. Thế nên hôm nay vào lại FB sau rất nhiều ngày không nhòm ngó, chắc chẳng phải tình cờ mà thấy có người lại treo status là balantine. Thế rồi có người đi xa hơn, lại nói cái balantine với chả valentine thì cũng là một mà thôi, bởi vì trong tiếng Tây Ban Nha (cơ đấy), không có sự khác nhau giữa B và V. Rượu và tình yêu hay tình yêu với rượu, hay tình yêu chính là rượu, là những chủ đề mà mình chẳng thể nào tả được bằng lời. Chỉ có điều trong chính ngày tình yêu, mình lại tình cờ biết thêm các loại rượu khác nhau đã được sử dụng để chỉ các status (cái status này là trạng thái, hổng phải cái status trên FB) khác nhau của tình yêu.

Phải bắt đầu chuyện này bằng một chuyện khác. Số là gần đây mình cũng có mê rượu Gin, cụ thể hơn là gin&tonic. Đến mức, mình đang có kế hoạch cuối tuần này sẽ làm một chai Gordon's và một thùng Schweppes để sẵn ở nhà phòng khi cơn thèm nổi lên.-:) Thế nên mình cũng hơi ngạc nhiên khi hôm nay vào lại FB sau nhiều ngày bỏ bẵng, thấy các bạn toàn bàn chuyện GIN với cả WHISKY với cả REDBULL các thứ... Mình băn khoăn tự hỏi chẳng nhẽ đã hết thời của các quán cà phê và thời của bar đang đến. Thế rồi trong lúc mình đang lơ mơ nghĩ rằng có lẽ phải gạ bán thêm két sắt cho mấy tay chủ quán bar thì thế quái nào bà xã bên cạnh lại nói sang chuyện tình yêu, rồi tình cờ thế nào lại quay ra cắt nghĩa cho mình đại loại REDBULL là thế này, GIN là thế kia, rồi WHISKY là thế này thế này... Mình mới nghĩ bỏ mẹ tôi rồi, mình đúng là một thằng khờ được dẫn vào quán bar và đang mắt chữ a mồm chữ o trước cái tủ rượu to đùng. 

Cái bọn Tây Ban Nha đúng là tuyệt thật, balantine với cả valentine thì cũng là một cả thôi, các bạn nhỉ, hí hí... 

Bonus thêm một sự tình cờ: Mình lang thang trên YouTube rồi thế quái nào lại quẹo qua ông bạn cũ Bon Jovi, rồi chợt nghe một đoạn thế này:

... but I wanted to be your Valentine
I'll be the water when you get thirsty, baby
When you get drunk, I'll be the wine.

Nhưng sự tình cờ cuối cùng này mới là thú vị nhất, cũng chính trong ngày hôm nay, mình lại tình cờ được nghe lại câu hỏi rất hay của chú Bryan Adams: Have You Ever Really Loved a Woman? Mình có rất nhiều kỷ niệm với chính bài hát này. Và chỉ mới nhìn thấy tên thôi, mình đã nghĩ thầm câu trả lời của mình: Yes, I have.

http://www.youtube.com/watch?v=zeEFHJFUbEg&feature=related

P/s: Những dòng nhảm ở trên không phải là kết quả của rượu nhé. Hôm nay mình không uống nhiều rượu, hê hê...


Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

All You Need Is Love

Để nhớ về một người đã cho mình bao cảm hứng và niềm vui sống suốt một thời trai trẻ dại....


Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

Buddha Bar Playlist

Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010

Thích cái nhạc nền của bài này

Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

Một đoạn trích từ SOI


Ở đời, Soi nghiệm thấy có ba tình huống nên để tự nhiên, không nên thuyết phục để níu kéo:

1. Nhân viên muốn bỏ việc
2. Vợ chồng muốn bỏ nhau
3. Người đọc muốn bỏ mình (mình đây là Soi)

Có sự lựa chọn dứt bỏ, quay về đó, mọi vật mới tiến triển được. Chồng có bỏ vợ, vợ mới thôi dương dương tự đắc, ngồi soi lại mình. Soi cũng thế, khi bạn đọc bỏ đi, Soi một mặt kiên định với đường mình chọn, một mặt xem lại mình phải làm gì.

Xem thôi, âm thầm, chứ không nói gì để giữ lại. Như vợ không giữ chồng, chỉ âm thầm đi hút mỡ bụng…

Việc ai ở lại, ở lại hay không, hoàn toàn do mỗi người tự quyết, tự rõ. Soi luôn biết ơn những người ở lại với Soi, dù chỉ một tuần ghé qua một lần, hay luôn luôn có mặt bên máy… 

Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2010

You Are So Beautiful



You are so beautiful to me
You are so beautiful to me
Can't you see
Your everything I hoped for
Your everything I need
You are so beautiful to me

Such joy and happiness you bring
Such joy and happiness you bring
Like a dream
A guiding light that shines in the night
Heavens gift to me
You are so beautiful to me

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

Bùi Văn Nam Sơn viết về Lỗi hệ thống

Lỗi hệ thống: chủ nhân hoá nạn nhân

Như đã nói, lỗi hệ thống bắt đầu từ chỗ ta không xác định được hoặc xác định không chính xác loại hình, nguyên tắc tổ chức và mô hình điều khiển của hệ thống mà ta muốn tìm hiểu hay xây dựng. Nhìn chung, người ta thường kể ra các lỗi hệ thống chủ yếu sau đây:

Đi một chân: thiết kế hệ thống theo kiểu “độc canh”, không dự liệu khả năng thay thế, chẳng khác gì một chiếc xe không có bánh “xơ cua”. Toàn bộ hệ thống sẽ sụp đổ khi gặp khủng hoảng.

Độc bộ võ lâm: từ “đi một chân” đến chỗ độc tôn, độc quyền chỉ là một bước nhỏ: mất mối quan hệ liên thông với những hệ thống khác và làm ách tắc toàn bộ đại hệ thống.

Nếu tôi không cần, thì chắc mọi người khác cũng không cần!: đánh giá thấp các giá trị, vì chỉ biết vận dụng những thước đo hay những tiêu chuẩn chủ quan của riêng mình. Một sai lầm tiêu biểu của óc duy ý chí.

Sẽ có ai đó dọn dẹp đống rác!: một hệ thống khi vận hành tất yếu sẽ tạo ra “chất thải”. Có những “chất thải tự nhiên” (ví dụ: các phế phẩm trong quá trình sản xuất, những thí sinh thi hỏng…), nhưng cũng có những “chất thải phản tự nhiên” (ví dụ: sản phẩm giả mạo, bằng giả, bằng thật học giả…) Chúng gây những tác hại ghê gớm cho hệ thống, một khi không dự phòng và đảm bảo được công đoạn “thu gom” và tái – xử lý chúng.

Không lưu ý phản hồi: những tiến trình phản hồi diễn ra liên tục và ngày càng gia tăng cường độ sẽ phá huỷ hệ thống và các bộ phận được phản hồi nếu chúng không được lưu ý và xử lý kịp thời, bởi mọi bộ phận đều có sức chịu đựng nhất định, sẽ đạt “công suất” tối đa một lúc nào đó.

Không lưu ý đến những “trị số tới hạn”: cái gì cũng có ranh giới. Không lưu ý sẽ dẫn đến tổn thất, thậm chí đổ vỡ do “tức nước vỡ bờ”.

Ta còn khối!: chủ quan trong việc tự đánh giá về tiềm lực, dẫn đến việc lãng phí nguồn lực luôn có hạn.

Hành động dựa trên những dữ kiện sai lầm: sử dụng nguồn thông tin không đáng tin cậy và thiếu cơ sở khoa học, do bản thân bộ máy và phương pháp thu thập thông tin không phù hợp hoặc thiếu hiệu quả.

Không đủ nhạy cảm và viễn kiến: để áp dụng tư duy nối mạng và các tư duy tiên tiến khác, bên cạnh tư duy hệ thống cổ điển.

Tóm lại, có những hệ thống tự nhiên mà con người chỉ có thể tìm cách thích nghi, đồng thời cũng có vô số hệ thống mà con người là chủ nhân và… sẽ là nạn nhân của chúng, nếu không kịp thời nhận thức và khắc phục các lỗi hệ thống.