Recent Posts

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghe. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghe. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

A Song for Mama/Boyz II Men


Boyz II Men - A Song For Mama bởi Boyz-II-Men

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

Cho ngày 17/12

Just the way you are



Don't go changing, try and please me
You never let me down before
Don't imagine you're too familiar
And I don't see you anymore

I would not leave you in times of trouble
We never could have come this far
I took the good times, I'll take the bad times
I'll take you just the way you are

Don't go trying some new fashion
Don't change the color of your hair
You always have my unspoken passion
Although I might not seem to care

I don't want clever conversation
I never want to work that hard
I just want someone that I can talk to
I want you just the way you are.

I need to know that you will always be
The same old someone that I knew
What will it take till you believe in me
The way that I believe in you.

I said I love you and that's forever
And this I promise from the heart
I could not love you any better
I love you just the way you are

I don't want clever conversation
I never want to work that hard
I just want someone that I can talk to
I want you just the way you are.

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011

8/12/2011

Về John... 



... và mùa Giáng Sinh đang đến

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

Made in Heaven

Để nhớ Freddie Mercury, và cái đêm cách đây tròn 10 năm, đi xem Queen Live in Budapest ở Fan'sLand Cinema. -:)

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

You Are, You Are

Lâu lắm rồi, tự nhiên hôm nay lại phải đi "tìm" bài này để nghe. Curtis Mayfield. Nghe lại bài hát của ông mà cứ như nghe lại cả một câu chuyện cũ.



P/s. Đĩa nhựa thì đang nhen nhóm trở lại, trong khi CD dường như đã đến hồi cáo chung trước cơn lốc nhạc số. Hôm nay đi qua 135 Hàng Bông, thấy quầy CD quen thuộc đã phải nhường chỗ cho một cửa hàng thời trang. Ông bà chủ ngồi buồn so hai bên cái ngõ nhỏ, chắc là lối dẫn vào mấy kệ đĩa còn sót lại.

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

Tối thứ Hai

Có một tối thứ Hai thật sự yên bình ở nhà, với Hanoi Beer và sương thu giăng đầy sân.

Ngồi ngoài sân uống trà và hút thuốc, nhìn bạn Nguyên đua xe đạp với các bạn, vì đi nhanh và cua gấp nên ngã đau nhưng không khóc, mà dựng xe dậy đua tiếp, chợt nhớ cụ Louis Armstrong với What a Wonderful World:

"I hear babies cry...... I watch them grow
They'll learn much more.....than I'll never know
And I think to myself .....what a wonderful world"

photo.JPG

photo.JPG

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2011

The Last Laugh



Thích nhất đoạn Van Morrison "tiếp lời" Mark Kopfler:

"Games you thought you'd learned
You neither lost nor won
Dreams have crashed and burned
You still keep on keeping on"

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011

One More Matinee/Mark Knopfler



Here's One Of The Two Of Us
In 1954 Don't Laugh
I Keep All Of The Pictures
Are You Going To Take A Photograph
Here's Something Nice For You
A Dear Old Thing Came To A Show
Last Time Here We Did
An Interview On Local Radio

Make Yourself At Home My Darling
Come On In
Hand Me Down That Jar Love
Can I Offer You A Gin

We're Proud To Be The Oldest
Ugly Sisters In Variety
There's Not The Glamour Now You See
What Happened To Society
There's Another Light Bulb Gone
They Don't All Answer To The Switch
I Don't Know How We Carry On
And Her She Couldn't Care The Bitch

But In A While The Old Boys
In The Band Begin To Play
And In A While The Houselights
And The Curtains Slide Away

And Something's Going To Happen
To Make Your Whole Life Better
Your Whole Life Better One Day
Something's Going To Happen
To Make Your Whole Life Better
Your Whole Life Better One Day

Now The Landlady's All Squared Away
It's Just A Temporary Deal
I'm Afraid Tonight It's Take-Away
You See There Is No Evening Meal
Don't Worry Dear You Shall Go To The Ball
I Think The Fairy Said
These Suitcases Have Seen It All
From Under Someone Else's Bed

You Want To Smile Those Tears Away
Now Don't You Cry
You Want To Know What I Say
I Say Never Say Die

'Cos Something's Going To Happen
To Make Your Whole Life Better
Your Whole Life Better One Day
Something's Going To Happen
To Make Your Whole Life Better
Your Whole Life Better One Day

Kashmir the Symphonic Led Zeppelin

Đang nghe đĩa này:

photo.JPG

Đây là bài thích nhất: All My Love.

http://m.youtube.com/index?client=mv-google&desktop_uri=%2F&gl=US&rdm=4o731n67x#/watch?v=xAb3njLQHEc

Thứ nhì mới đến bạn này:

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Out the Blue

1. Các bạn theo dõi blog của tôi có thể dễ dàng nhận ra một cái không khí chung trong các bài viết: nỗi buồn. 

Cho dù đó là một entry nói thẳng về nỗi buồn, hoặc viết về những vấn đề khác, thì vẫn vương vấn đâu đó một cái buồn man mác. Bản thân việc viết lách linh tinh thế này cũng là để che lấp những nỗi buồn. Đọc sách, rửa bát quét nhà, chơi bời với con cái, hay hút thuốc, uống rượu bia, thì cũng là những hoạt động để khoả lấp những những muộn phiền.

Tôi và những người xung quanh thường cho rằng tôi thích đọc sách. Mà quả là tôi có thích đọc thật. Và tôi mua sách cũng nhiều. Mặc dù vậy có một điều rất lạ là tôi rất ít khi được tặng sách. Tôi không hiểu tại sao? Tất nhiên không phải là tôi không biết cho đi, vì trên thực tế, trong cái cộng đồng của mình, tôi tặng và cho sách rất nhiều. Hầu hết, tôi đều chọn được những cuốn sách phù hợp để tặng cho những người bạn, người anh, em của mình. Nhưng nói nhiều về cái này thì lại lạc đề mất. Tôi đang nói về nỗi buồn và việc tôi mua sách. Ở trên tôi đang nói mình mua sách cũng nhiều, nhưng gần đây tôi chợt nhận ra, tôi thường mua nhiều sách nhất vào những thời kỳ buồn chán nhất. Tôi kiểm nghiệm lại và thấy gần như hai cái đồ thị về mức độ buồn và tốc độ mua sách là tương quan với nhau theo tỷ lệ thuận. Rõ ràng là, ở các thời kỳ buồn chán, tôi có lẽ đã mức chứng nghiện shopping, một triệu chứng thông thường của những kẻ bị stress nặng. Tôi chỉ khác các bà, các cô nghiện shopping ở một điểm, đó là thay vì chọn mua quần áo dầy dép mỹ phẩm, tôi đã chọn mua sách.

Những người điên thường hay lang thang. Những kẻ buồn chán cũng vậy. Những lúc buồn, tôi hay lang thang la cà khắp nơi, nhưng nhiều nhất vẫn là những hiệu sách. Nếu là ban đêm, tôi thường lang thang trên các nhà sách online, trước đây là Saharavn, sau này là Vinabook. Giờ ngồi nghĩ lại, tôi thấy rõ là những tiến bộ công nghệ, cái thứ công nghệ làm thay đổi hẳn khái niệm không gian và thời gian, cho phép người ta mua sách "anytime, anywhere", đã gián tiếp tiếp tay cho những con nghiện mua sắm bởi muộn phiền. Còn nếu là ban ngày, tôi lang thang trong thế giới thực, thường nhất, là mấy con phố Đinh Lễ, Nguyễn Xí, Tràng Tiền. Nếu một ngày nào đó, vào chiều muộn, bạn bắt gặp một gã lang thang một mình, đi ra từ một trong ba con phố trên, rồi ghé vào một quán cà phê nào đấy với một chồng sách trên tay, rồi ở đó, trong lúc đợi người ta phục vụ một ly nâu đá, gã bỏ chồng sách ra ngắm nghía rồi đọc lướt qua từng quyển một, thì đó rất có thể là tôi đấy.

Đây quả là một phát hiện buồn. Tôi tưởng là tôi thích đọc sách. Mọi người xung quanh cũng tưởng như vậy. Nhưng thực ra, giờ nghĩ lại, việc mua sách, đọc sách dường như chỉ là cái cớ, cái "phương tiện" bề ngoài. Cái mục đích chính, và là sự thật, vẫn là, thông qua việc mua và đọc sách, tôi đang trốn chạy hoặc lảng tránh nỗi buồn của chính mình. Việc này chẳng khác nào một gã trai thất tình nào đấy, vì kiêu hãnh, vì không muốn cho người tình của mình nhìn thấy mình trong sự thểu não ê chề, đã phải thốt lên rằng "I do my crying in the rain".

Thế đấy, cái sự đọc của tôi, cuối cùng không ngờ cũng lại chỉ như cái sự thể khóc trong mưa để giấu đi những giọt nước mắt của một gã trai thất tình.

Như vậy, nhìn vào cái giá sách cứ đầy lên hàng ngày của tôi, và cái việc nó đầy lên như thế đã kéo dài nhiều năm rồi, tôi nhận ra rằng nhiều năm qua tôi đã lê lết qua những nỗi buồn. Dường như tôi là một người buồn-bẩm-sinh, một người mang theo nỗi buồn từ tiền kiếp. Sự thật là ngay cả những lúc đông vui nhất, tôi vẫn không thể ngăn được những muộn phiền dâng lên trong ánh mắt. 

Nhưng còn có một sự thật khác, là chúng ta không thể dứt bỏ hẳn được những nỗi buồn. Vấn đề là chúng ta chọn sống với những nỗi buồn ấy như thế nào. Vì khi đọc sách tôi tìm thấy ở đó những niềm vui nho nhỏ, nho nhỏ thôi. Nhưng từng cái nho nhỏ ấy cũng đã lấn át được phần nào những nỗi buồn. Và vì vậy, tôi thấy lựa chọn sách để sống chung với nỗi buồn của mình là một lựa chọn phù hợp. Nó giống như một người bạn của Kurt Vonnegut đã nói và được ông dẫn lại trong cuốn Người không quê hương: nhạc Blues có thể không xua tan được nỗi buồn, nhưng nó có thể dồn chúng vào một góc, và vì vậy những người nô lệ da đen ngày xưa, những người "phát minh" ra nhạc Blues, thường xuyên chơi và nghe chúng, có thể yên tâm và ung dung sống cuộc đời của mình với ít muộn phiền nhất, hoặc ít ra thì cũng không bị chúng làm phiền. Ở một phương diện nào đó, thì đọc sách đối với tôi cũng giống như nhạc Blues có ý nghĩa như thế nào với người Mỹ da đen.

2. Trong tiếng Anh, từ "blue" vừa có nghĩa là màu xanh, lại vừa có nghĩa là nỗi buồn. Tôi học được điều này không phải từ giáo trình Anh văn, mà là trong lúc mày mò tìm hiểu ý nghĩa của bài "Love is Blue" từ một thời đã xa lắm. Vì vậy, trên cái blogspot của tôi, không chỉ có các bài viết mới phảng phất nỗi buồn, mà cả cái giao diện của nó cũng thế: tràn ngập một màu xanh. Hơn thế, cái giao diện cũ cũng vẫn có phần nào đó hơi diêm dúa, mà sự diêm dúa thì chưa bao giờ hợp với bản tính của tôi. 

Do vậy, để phần nào thoát ra khỏi cái nỗi buồn ám ảnh này, tôi đã thay cả giao diện blogspot bằng một template mới: đơn giản hơn, ít màu xanh hơn. Tôi gửi vào đó cái nguyện ước được viết nhiều về những niềm vui hơn là những nỗi buồn, và hơn thế, ngay cả khi đã vui hơn thì cái giá sách của tôi cũng không vì thế mà ngừng đầy lên, nhất là, nhất là, những cuốn sách trên đó không phải do tôi mua vì buồn chán, mà là được bạn bè anh em... cho, biếu, tặng. He he.

3. Out the Blue (John Lennon)

http://www.youtube.com/watch?v=YAxF7FTueNk

Out the blue you came to me
And blew away life's misery
Out the blue life's energy
Out the blue you came to me

Everyday I thank the Lord and Lady
For the way that you came to me
Anyway it had to be two minds one destiny

Out the blue you came to me
And blew away life's misery
Out the blue life's energy
Out the blue you came to me

All my life's been a long slow knife
I was born just to get to you
Anyway I survived long enough to make you my wife

Out the blue you came to me
And blew away life's misery
Out the blue life's energy
Out the blue you came to me

Like a U.F.O. you came to me
And blew away life's misery
Out the blue life's energy
Out the blue you came to me./.

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Chiến Hữu


Dire Straits - Brothers In Arms Original bởi chaddi

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

K. V.


Nhà văn kiệt xuất Albert Murray, sử gia nhạc jazz và là một trong những người bạn của tôi, bảo tôi rằng suốt thời kỳ nô lệ ở đất nước này, tỷ lệ tự sát trên đầu người trong số các chủ nô cao hơn nhiều so với tỷ lệ tự sát trong số các nô lệ.

Murray nói có lẽ là do những người nô lệ có cách đối phó với chứng trầm uất, cách mà người chủ da trắng của họ không có: họ có thể đuổi Lão Già Tự Sát đi bằng cách chơi và hát nhạc Blues. Ông nói một điều nữa mà tôi nghe cũng thấy đúng: nhạc Blues không thể đuổi hẳn u uất ra khỏi nhà, nhưng có thể dồn nó vào góc tường của bất kỳ căn phòng nào có tiếng nhạc Blues. Vậy nên xin hãy nhớ điều đó.

**

Bằng chứng duy nhất ông cần để chứng tỏ sự tồn tại của những thượng đế là âm nhạc.

Trích K. V, không phải Kurt Cobain.-:)

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011

A Whiter Shade of Pale

Không hiểu vì cơn cớ gì mà mấy ngày gần đây giai điệu của bài "A Whiter Shade of Pale" cứ quay lại quanh quẩn trong đầu tôi. Đã lâu lắm rồi tôi không nghe Procol Harum, cũng như cái bài hát đã làm nên tên tuổi của ông. Thế mà bây giờ nó trở lại, với giọng điệu đặc biệt của Procol và chuỗi âm thanh ma mị của tiếng đàn organ, mỗi khi có cơ hội. Cơ hội đó có thể là khi tôi đang một mình trên phố với xe cộ ngược xuôi, khi đang rửa bát một mình trong bếp, hay những khi vừa rời khỏi một cuộc họp và châm một điếu thuốc. Hẳn là phải có một sức mạnh nào đó thì những giai điệu này, vốn đã nằm rất sâu trong tiềm thức, mới  có thể ngoi lên khỏi cái đống hỗn độn trong đầu tôi để đòi quyền được nhớ đến. 

Thật là vui khi những giai điệu kỳ lạ của bài hát cứ vang mãi trong tôi, mặc cho nơi quán xá tôi ngồi đang chơi BuddhaBar, hay mặc cho những còi xe huyên náo trên đường, hay mỗi khi nó hoà lẫn vào tiếng nước tan chảy từ vòi nước. Đặc biệt hơn nữa, mỗi khi ngọn lửa từ cái bật gas  tắt đi và tôi vừa châm xong điếu thuốc, thì cũng là lúc Procol Harum kết thúc câu intro của bài hát: We skipped a light fandango, turned cartwheel across the floor.

* Mỗi khi nhớ đến cái tên Procol Harum, tôi lại liên tưởng đến từ Alcohol. -:)

** Đây là một bài hát mà tôi chưa từng tìm hiểu xem tên của nó có nghĩa là gì, ngay cả lúc đang viết những dòng này.

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

I feel the sorrow

Phòng làm việc của tôi nằm trên tầng bốn của một căn nhà hướng ra công viên. Toàn mảng tường phía trước của căn phòng được làm bằng kính. Mỗi khi mở hết những tấm lam gỗ, trước mặt tôi luôn là một bức tranh lớn. Bức tranh bốn mùa của cây cối và thời tiết. Vì là tầng bốn, nên độ cao ngang tầm những tán cây. 

Ngay lúc này đây, khi rời mắt khỏi máy tính, ngoài kia đang là cả một buổi chiều mùa hè nắng gay gắt. Tôi mở hết những lam gỗ và đứng sát cửa sổ. Tôi như đang lơ lửng trên một biển mây màu xanh của những tàng cây dầy đặc. Trên phía xa kia, mây đang sơn từng miếng lớn màu trắng lên bầu trời cũng xanh một cách lạ kỳ. Trời nắng nhưng có gió, tôi nhận ra điều đó qua những cành lá, những cụm hoa điệp vàng đang rung rinh trước mặt. Ẩn nấp đâu đó sau những vòm cây bên kia đường là những cành phượng còn sót lại sau mấy cơn mưa lớn. E lệ như những đốm lửa nhỏ gắng cháy nốt trước khi rơi xuống thành tấm thảm đỏ dưới đường.

Không phải "i như trong thánh kinh", nhưng quả thật nó giống i như những dòng này:

Oh my love for the first time in my life, 
My eyes are wide open, 
Oh my lover for the first time in my life, 
My eyes can see, 

I see the wind, 
Oh I see the trees, 
Everything is clear in my heart, 
I see the clouds, 
Oh I see the sky, 
Everything is clear in our world, 

Oh my love for the first time in my life, 
My mind is wide open, 
oh my lover for the first time in my life, 
My mind can feel, 

I feel the sorrow, 
Oh I feel dreams, 
Everything is clear in my heart, 
Everything is clear in our world, 
I feel the life, 
Oh I feel love. 

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

MeNuK: Con người Tự nhiên Văn hoá

Tranh thủ lướt web đọc được nhiều bài hay.

#1. Là của Bùi Văn Nam Sơn về Con người Tự nhiên Văn hoá. Không thể viết thêm được bình luận gì vì bản thân bài viết đã quá hoàn chỉnh.

#2. Là một chuyên đề về nhạc Blues trên TT&VH Cuối tuần. Lâu lắm rồi mới lại có một chuyên đề âm nhạc trên báo chí Việt Nam hay đến vậy. Đọc xong chuyên đề tôi đã phải comment thế này: "Kể từ khi nhà báo Danh Đức thôi không viết cho mục LTNT trên Thanh niên Chủ nhật cách đây hơn 10 năm, tôi chưa gặp lại nhà báo nào viết về âm nhạc hay đến thế cho đến khi gặp được anh Chí Viễn với bài báo này".

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

Thời xưa cũ

Dạo này nghe đi nghe lại album Time Out of Mind của Bob Dylan. Những âm thanh xưa cũ đầy hoài niệm về một thời đã xa cứ quanh quẩn, vảng vất đâu đó không dứt ra được. Và cũng không chủ tâm muốn dứt bỏ nó.

**
Mấy tuần nay đi nhiều. Trên những con đường đã đi, thỉnh thoảng vút qua kính xe những cây gạo đơn độc giữa cánh đồng, nhưng hoa đỏ rực rỡ và đẹp khôn tả. Những hoa gạo của Tháng Ba.

***
Hôm qua, cũng ngang đường, bỗng vụt qua một ao bèo nở đầy hoa tím dưới ánh mặt trời trong vắt của sớm mai. Đẹp đến mức tôi phải ồ lên kinh ngạc và chỉ cho cả xe cùng trầm trồ khen ngợi.

****
Lần đầu tiên được đọc Thơ Hoàng Cầm một cách có hệ thống. Thơ ông đẹp, tôi chỉ biết nói vậy vì ngôn từ của tôi không đủ để bình luận thơ ông. Có một điều chắc chắn, thơ ông gợi cho tôi nỗi nhớ da diết về miền quê và tuổi thơ tôi. Những thứ Đẹp và Buồn.

Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011

Standing in the Doorway

Lâu rồi mới lại có hôm về nhà sớm để xem TV. Chuyển đi chuyển lại đến HBO thì dừng. Vô tình đúng lúc đó thì nhạc film nổi lên, và nghe thấy Bob Dylan hát "I'm walking through the summer nights,...".

Thành ra ăn cơm, xem phim xong phải nhảy ngay lên gác nghe lại bài này.



Standing in the Doorway

I’m walking through the summer nights
Jukebox playing low
Yesterday everything was going too fast
Today, it’s moving too slow
I got no place left to turn
I got nothing left to burn
Don’t know if I saw you, if I would kiss you or kill you
It probably wouldn’t matter to you anyhow
You left me standing in the doorway, crying
I got nothing to go back to now

The light in this place is so bad
Making me sick in the head
All the laughter is just making me sad
The stars have turned cherry red
I’m strumming on my gay guitar
Smoking a cheap cigar
The ghost of our old love has not gone away
Don’t look like it will anytime soon
You left me standing in the doorway crying
Under the midnight moon

Maybe they’ll get me and maybe they won’t
But not tonight and it won’t be here
There are things I could say but I don’t
I know the mercy of God must be near
I’ve been riding the midnight train
Got ice water in my veins
I would be crazy if I took you back
It would go up against every rule
You left me standing in the doorway, crying
Suffering like a fool

When the last rays of daylight go down
Buddy, you’ll roll no more
I can hear the church bells ringing in the yard
I wonder who they’re ringing for
I know I can’t win
But my heart just won’t give in
Last night I danced with a stranger
But she just reminded me you were the one
You left me standing in the doorway crying
In the dark land of the sun

I’ll eat when I’m hungry, drink when I’m dry
And live my life on the square
And even if the flesh falls off of my face
I know someone will be there to care
It always means so much
Even the softest touch
I see nothing to be gained by any explanation
There are no words that need to be said
You left me standing in the doorway crying
Blues wrapped around my head

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

All You Need Is Love

Để nhớ về một người đã cho mình bao cảm hứng và niềm vui sống suốt một thời trai trẻ dại....


Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

Buddha Bar Playlist

Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010

Thích cái nhạc nền của bài này