Recent Posts

Hiển thị các bài đăng có nhãn TítTí ngoại truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TítTí ngoại truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

Tối thứ Hai

Có một tối thứ Hai thật sự yên bình ở nhà, với Hanoi Beer và sương thu giăng đầy sân.

Ngồi ngoài sân uống trà và hút thuốc, nhìn bạn Nguyên đua xe đạp với các bạn, vì đi nhanh và cua gấp nên ngã đau nhưng không khóc, mà dựng xe dậy đua tiếp, chợt nhớ cụ Louis Armstrong với What a Wonderful World:

"I hear babies cry...... I watch them grow
They'll learn much more.....than I'll never know
And I think to myself .....what a wonderful world"

photo.JPG

photo.JPG

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

29/9/2011

Hôm qua là sinh nhật bạn Tí.

Những gì tốt đẹp nhất dành cho con thì mẹ đã nói hết rồi. Bố chỉ chúc con luôn gìn giữ và phát triển được những đức tính đã hình thành trong năm năm vừa qua: tự lập, dũng mãnh, tự tin, lý trí nhưng cũng rất tình cảm, quảng giao, nguyên tắc, cá tính mạnh mẽ, tiếp thu và thể hiện các kỹ năng một cách hết sức tự nhiên và hơn nữa, thực sự biết cách "hưởng thụ/enjoy" cuộc sống của mình dưới bất kỳ hoàn cảnh nào.

Bố tin là những đức tính đó sẽ giúp con trở thành thành một người tốt và có thể sống tốt cuộc sống của mình.

Bạn Tí không còn "bé tí" nữa mà đã lớn thật rồi, nên từ hôm nay, bố sẽ chuyển sang gọi con là bạn Nguyên, Vũ Khôi Nguyên.

Bạn Nguyên, mùa Xuân 2010
photo.JPG

Bạn Nguyên, mùa Xuân 2011
photo.JPG

photo.JPG

photo.JPG

Bạn Nguyên và anh Đức - người anh, người bạn, niềm vui và cũng là những "bực tức" của con:
photo.JPG

Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011

Đóng Tủ

Thầy Phan Chánh Dưỡng trả lời phỏng vấn VNN:

Có một điều tôi nghĩ hơi sâu. Đó là suốt thời kỳ từ khi trẻ còn nhỏ cho đến khi 12 tuổi, cố gắng khái quát cho được 2 trục tọa độ không gian và thời gian. Đó là kết cấu của tư duy của con người xã hội.

Không gian và thời gian là giá đỡ khả năng tư duy của trẻ trong tương lai, khi lớn lên, trẻ sẽ tiếp thu kiến thức, từ đó hình thành tư duy.

Với trục tọa độ thời gian, đứa trẻ biết được hôm qua, hôm nay và ngày mai. Trẻ con thường hỏi ai sinh ra mẹ? Tất nhiên câu trả lời sẽ là “bà ngoại”. Khi bé hỏi tiếp “ai sinh ra bà ngoại” thì đó là những đứa rất nhạy về trục thời gian.

Những đứa nhạy về trục không gian tức là nhận biết được hay sớm tò mò về thế giới xung quanh như cái nào lớn hơn cái nào, cái đó gần hay xa…

Tôi quan sát thấy, những đứa nhạy về trục thời gian và không gian thì vô cùng thông minh sau này.

Tôi vẫn cho rằng, với trẻ em, không vội cho cuốn sách vào cái tủ mà làm cái tủ trước, thì hay hơn. Hình thành cho trẻ con hệ tọa độ không gian và thời gian thì sẽ giúp trẻ con học 1 mà biết 2, 3.

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

Bạn Tít

Bạn Tít năm nay lên lớp 2, là anh cả trong nhà. Cả Bố và Mẹ đều là con cả trong gia đình, mà các cụ đã nói rồi: Cả Đần, thành ra bạn Tít hưởng trọn vẹn cái "gene" ngố của bố mẹ. Lại thêm cái bạn Tít rất mê truyện Doreamon nên cũng có nhiều nét giống bạn Nobita.

#1. Bạn Tít bị đau mắt, phải đeo kính râm. Bố dặn bạn Tít phải đeo thường xuyên, không được tháo ra. Lúc nước mắt ra nhiều, mẹ đưa cho bạn Tít cái khăn bảo lau mắt, bạn Tít vui vẻ cầm khăn rồi lau ra... ngoài kính. Cả bố và mẹ trợn mắt nhìn nhau, còn bạn Tít thì thanh minh: tại bố cứ dặn không được tháo kính ra. 

#2. Bạn Tít lần đầu được đi dự một lễ Hầu đồng vì cả nhà đi hết, không biết gửi bạn Tít ở đâu. Vào đoạn cao trào, mẹ nhắc Tít để ý bà đồng. Tít không để ý cứ tập trung vào đọc Doraemon, còn bảo: Tít biết thừa rồi. Tít xem đĩa rồi. Tí nữa có đoạn vung tiền cơ, Tít chộp cho mẹ xem. -:)

Đến đoạn bà đồng phát lộc, Tít xông ra ngay, rồi xoè tay xin lộc. Được tiền bạn Tít hí hửng lắm, đếm đi đếm lại rồi đem về cho mẹ cất, rồi phán: Thế này thì sắp giàu to rồi. -:) Đúng là con nhà nghèo. Hí hí.

#3. Cũng trong buổi lễ trên, bạn Tít đọc hết Doraemon, chẳng còn gì đọc nữa nên quay ra đọc tạp chí Món Ngon mẹ mang theo. Chẳng hiểu thế nào mà bạn Tít vừa đọc vừa... liếm mép liên tục. Lại thật đúng là con nhà nghèo.

#4. Còn đây là chân dung bạn ấy, chụp cách đây bảy tháng. Bây giờ thì bạn ấy đã "trậng" một răng cửa rồi, và đang lung lay cái thứ hai. 

Chuyện xưa kết đi được chưa? He he.

Pictures Sent From PhotoPad by ZAGG

Bonus kỷ lục cuối ngày:

1. Cũng vì nhà cháu nghèo quá, lâu lâu mới lại được một bữa, nên tối nay cả nhà đã đồng tâm hiệp lực thanh toán hết gần ba chục chiếc... chân gà luộc. Hic.

2. Còn bố cháu thì sắp bổ sung vào bộ sưu tập gạch một viên gạch mới. Lần này là "gạch xỉ". Viên gạch ấy đây:

photo.JPG

Có vẻ như là chuyện xưa vẫn còn dài lắm, chưa kết được.

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

Linh tinh

*
Ông Dương Thụ cứ ca ngợi mãi cữ "Cà phê mưa", khiến mình phát thèm mà chưa có lần nào được trải nghiệm. Hà Nội đã lại qua một mùa mưa, nên có lẽ phải đợi đến sang năm mới lại có cơ hội để thử xem cái cà phê dưới trời mưa tầm tã nó thế nào.

*
Đối với mình, cho đến giờ, trải nghiệm cà phê thú vị nhất là vào sáng sớm và chiều muộn. Cà phê sáng cho mình cái tĩnh cần thiết trước một ngày làm việc. Cà phê chiều muộn cho mình nỗi nhớ nhà, khi quán xá vắng tanh và phố phường bắt đầu lên đèn.

Nhưng dù là sáng trưa chiều hay tối, "come rain or come shine" (*), cà phê, theo mình tốt nhất là nên đi một mình. Nếu có hai người trở lên thì cũng phải là những tri kỷ, đủ để ngồi cà phê cùng nhau đó, mà không phải nói với nhau quá nhiều. Có thế, thì cà phê nó mới còn là cà phê. Ngược lại thì nó trở thành... cà pháo mất rồi.

*
Mới mua được "Bốn mùa, Trời và Đất" - tập tản văn của Márai Sándor, nhà văn lưu vong Hungari. Cuốn này là tập hợp rất nhiều tản văn ngắn, đọc rất thú vị. Mình có vẻ quan tâm nhiều đến các tác giả Hungari kể từ khi đọc các tác phẩm của Kónai Janós - chủ yếu do bác Quang A dịch và giới thiệu, và Những người Hungari đoạt giải Nobel. Phải đọc cuốn này thì mới thấy Hungari là một đất nước kỳ lạ: nó sản sinh ra những con người cực kỳ xuất sắc, rồi lại đẩy phần lớn những con người đó vào một cuộc sống lưu vong, thiếu quê hương.

*
Dạo này mình có vẻ hợp với phong cách Ireland, kiểu "in the mood of Ireland" vậy. Rất nhiều những khoảnh khắc phát hiện ra mình đang đọc James Joyce trong lúc nghe Van Morrison. Cũng phải nói thêm là gần đây nghe lại Van Morrison mới phát hiện ra Cleaning Windows đúng là "Lau cửa sổ" thật. Một nghề hẳn hoi. Lau cửa sổ mà thú vị như thế thì ai bảo lau cửa sổ là khổ? Nghe Cleaning Windows cũng không khỏi không liên tưởng đến A Day in the Life của The Beatles ở chỗ cứ lần lượt kể ra trình tự công việc diễn ra trong ngày.

*
Sáng nay 6/9, cả nhà đưa Tít đi khai giảng, do có lợi thế là Tít học ở "trường làng" ngay cạnh nhà. Tiếc là không mang máy ảnh đi chụp cho Tít vài kiểu. Buổi tối lướt FB thấy bác XB "khóc" trên wall, đưa con đi khai giảng mà không hiểu "trường hay là... chuồng, cô hay là... ma cô", cũng muốn khóc theo. Nhưng thế nào thì đó cũng là một ngày trọng đại của con trẻ, con nó vui là mình vui rồi. Những thứ khác, kể gì.

*
Bạn trên FB có tag mình một note rất dài về đền chùa miếu mạo quanh nơi mình sinh ra và lớn lên, làm mình chạnh lòng nhớ tới tuổi thơ xa-mà-gần, cho ngay một comment rất dài. Bạn cũng comment lại, đại ý: "chưa nhìn được về phía trước nên phải nhìn về đằng sau vậy". Kể cũng đúng. Ô, dưng mà bà xã mình dạo này đi học một lớp chính trị, về nhà lại bày đặt bắt đầu tập tành "nhìn về phía trước". Lớp học chính trị mà lại có tác động như thế thì kể cũng thánh thật.

Hay là mình cũng đăng ký học chính trị nhỉ?

*
(*) Come Rain or Come Shine

Thứ Bảy, 24 tháng 7, 2010

Father & Sons

1. Bố mới mua được đĩa Latin Lounge do Putumayo tuyển chọn và giới thiệu, có nhiều bài hay nên thích lắm, nghe đi nghe lại. Trong lúc đang nghe bản Sentimientos (Andres Linetzky & Ernesto Romeo), bố có nói với mẹ là rất thích nghe loại nhạc này lúc ngồi càphê. Tí nghe thấy cũng phán: Tí cũng thế. Mấy hôm sau, Tí nghe iPod của bố tình cờ được nghe lại bài này thì thích lắm, rồi khoe với bố (bằng cách chìa một ear-phone cho bố nghe): Tí thích nghe bài này lúc ngồi cà phê.-:)

2. Mẹ đưa Tít đi mua áo. Cô bán áo (không quen biết) nhìn hai mẹ con rồi phán: Giống bố y đúc. Lúc ra khỏi cửa hàng, Tít "phản ánh" với mẹ: Sao cô lại bảo Tít giống bố y đúc? Nhỡ Tít giống người khác thì sao? Logic.-:)

3. Hôm nay là ngày Tít nhận lớp để chính thức bước vào lớp 1, coi như là ngày đầu tiên đi học đại học chữ to. Mẹ đưa Tít đi rồi ngồi cạnh. Buổi trưa bố nhắn tin hỏi mẹ xem Tít thế nào, hoá ra ngồi trong lớp Tít chỉ hỏi: "Bao giờ thì về hả mẹ?". Bố nghĩ thế là tốt rồi, cứ chơi đi "cho nó sướng", từ từ hãy học, Tít nhỉ?

Bonus: Còn đây là bản Sentimientos mà Tí thích. Tất nhiên là bản Tí được nghe có remix lại cho hợp với phong cách lounge, có dịu và dễ nghe hơn một chút.

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2009

Nhí nhố, Lằng nhằng

1. Lâu lắm mới có một Chủ nhật hoàn toàn tự do, liền bày đặt đưa ông con lớn đi tập lái ôtô mô hình trong công viên. Lái ô tô rõ ràng là một việc ông con rất thích, thích từ nhỏ, đến tận lúc mình quyết định đưa đi, nó vẫn thích. Đó là chuyện không phải bàn cãi. Vậy nên mặc cho nắng gắt, mặc cho H1N1 đang hoành hành hạn chế tụ tập nơi đông người, vẫn phải cho ông con đi bằng được. Vậy mà đến công viên ông con quay ngang ra chẳng chịu lái ô tô gì cả, chỉ chăm chăm vào trò thổi bong bóng xà phòng và mắt thì láo liêng sang vô số các trò khác trong công viên. Lái hay không lái ô tô chẳng còn ý nghĩa gì.

Đã thuộc làu làu hàng chục năm nay là phải "bán cái người ta cần chứ không phải là cái mình có", mà vẫn bị thua ông con. Rõ ra là bố là người bán hàng tồi nhất trong ngày, phải không Tít?

2. Buổi tối trước khi đi ngủ, ông con thứ hai vẫn lằng nhằng lên gác lại xuống gác, ngủ với bà không ngủ với mẹ rồi lại ngủ với mẹ không ngủ với bà,... Bố ôm con trai rồi nhẹ nhàng hỏi: Thằng nào là thằng nhí nhố, lằng nhằng? Ông con mới ba tuổi không thèm mở mồm trả lời, giơ ngón tay trỏ chỉ thẳng vào mặt bố. -:) 

Thì rõ là cái thằng đang hỏi chứ còn thằng nào nữa. Thế mà cũng phải hỏi, nhỉ?

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2009

Ba ơi, mình đi đâu?

Đó là tên một cuốn sách mình mới mua.

Tác giả cuốn sách, Jean-Louis Fournier, là một cái tên mới toanh đối với mình, nhưng mình đã quyết định phải mua nó ngay khi đọc xong trang thứ hai. Nó là một cuốn sách phải có trên tủ sách nhà mình. Mình quyết định như vậy không phải do nó được quảng cáo là đã đoạt giải Fémina 2008 của Pháp, mình vốn dĩ không chạy theo quảng cáo và quả thật cũng chẳng biết cái giải Fémina đó nó giá trị cỡ nào, mà chính là nhờ những gì đã được đọc ở hai trang đầu tiên đó, nó xúc động đến tận tâm can.

Đó cũng là câu hỏi duy nhất mà Thomas-đứa con trai 10 tuổi của Fournier- có thể hỏi được, một cách “không ngừng nghỉ”, “không nản chí”(*). Nó là một đứa trẻ tật nguyền, cả về thể xác và tinh thần.

Người ta giới thiệu Fournier là một nhà văn bậc thầy về trào phúng, đồng thời kiêm đạo diễn truyền hình của nước Pháp. Như thế có nghĩa ông là một người mang đến niềm vui, hạnh phúc cho nhiều người khác. Nhưng số phận trớ trêu đã sắp đặt cho ông một cuộc sống với nhiều bất hạnh – và là một trong những bất hạnh lớn nhất của đời người: Không chỉ có Thomas, cả người con trai thứ hai của ông, Mathieu, cũng bị tật nguyền bẩm sinh. “Một đứa con tật nguyền, rồi hai đứa”, để rồi ông phải hỏi, “tại sao không là ba?”. Đối với Fournier, ông đã có tới “hai ngày tận thế”.

Cuốn sách này Fournier viết cho hai cậu con trai tật nguyền của chính ông, mặc dù vào thời điểm viết cuốn sách, “Mathieu đã ra đi kiếm tìm quả bóng của mình ở một nơi mà người ta không thể giúp thằng bé lấy lại nó được nữa” và “Thomas, dù vẫn hiện diện trên trái đất, nhưng tâm hồn đã ngày càng phiêu du giữa những đám mây”. 

Đọc cuốn sách, mình thấy trong đó có đủ cả “hỉ, nộ, ái, ố” xung quanh một thế giới của tật nguyền, của nỗi đau, của day dứt và thất vọng. Với khả năng trào phúng bậc thầy, lối viết dung dị của Fournier đã khiến mình cười trên nỗi đau, suy ngẫm về nó nhưng không bi lụy. Có lẽ, ông đã đi tới tận cùng của nỗi đau, và ở đó, nói một cách triết học, như The Beatles đã từng hát, “pain would lead to pleasure”(**), ông đã thắp lên cho người đọc một niềm vui sống căn bản, dù mong manh nhưng không bao giờ lụi tắt.

Cuốn sách một lần nữa củng cố cho mình niềm tin rằng mình đang sở hữu những thứ quý giá đến nhường nào. Mặc dù Tít&Tí có nhiều lúc ốm đau, mặc dù chúng có nhiều trò quậy phá khiến mình phát điên, nhưng những cái đó chẳng đáng gì so với những điều mà một ông bố như Fournier đã phải trải qua.

Để chứng tỏ mình đang được hạnh phúc đến nhường nào, mình đã định trưng lên ở đây một cái ảnh của Tít&Tí chụp chung, nhưng ý định đó nhanh chóng bị loại bỏ. Mình đã quyết định không làm thế, bởi nếu làm vậy là mình đã có lỗi với Fournier.

(*) Những chữ in nghiêng là trích trong cuốn sách.

(**) Trong bài Girls, John Lennon sáng tác & hát chính. Không hiểu sao mình thấy câu này rất hợp với hoàn cảnh của bài viết này, mặc dù trong ngữ cảnh của bài hát, nó hoàn toàn mang một ý nghĩa khác.

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2009

Chuyện của Tít


1.Bài học giới tính đầu tiên
Ông: Em Cún (em họ Tít) là con gái nên em có “tẹt”, thế là con trai thì con có gì?
Tít: Con có cái giống ông, ông biết rồi còn cứ hỏi
Ông: (không biết nói gì với thằng cháu nữa)

2.Bài học về tính tự lập
Tít đi học tự xúc cơm rất ngoan, nhưng về nhà không chịu tự xúc.
Mẹ giảng giải: Bây giờ con lớn rồi, là anh của em Tí rồi, con phải tự xúc cơm ăn chứ. Sao ở lớp con tự xúc mà về nhà lại không chịu xúc?
Tít: Ở nhà làm gì có cô giáo mà con tự xúc.
Mẹ: ???

3. Bài học về thưởng - phạt
Trong bữa cơm, Tít rất lười ăn. Bố mẹ dụ dỗ, đưa ra rất nhiều phần thưởng để Tít chịu ăn. Một trong các phần thưởng là đi nghe ca nhạc.
Tít bỗng quay sang bà ngoại: Bà ăn ngoan đi nhé rồi tối bố mẹ Tít cho bà đi nghe ca nhạc. Bà mà không ăn thì còn lâu mới được đi.
Hehe, áp dụng rất đúng nơi đúng lúc.