Recent Posts

Chủ Nhật, 28 tháng 3, 2010

Forgetful Heart

Tái nghiện Bob Dylan, hêhê.

Thích đoạn này, và tiếng harmonica lão luyện của cụ già 68 tuổi.

All night long
I lay awake and listen to the sound of pain
The door has closed forevermore
If indeed there ever was a door



Forgetful Heart

Forgetful heart
Lost your power of recall
Every little detail
You don't remember at all
The times we knew
Who would remember better then you

Forgetful heart
We laughed and had a good time you and I
It's been so long
Now you're content to let the days go by
When you were there
You were the answer to my prayer

Forgetful heart
We loved with all the love that life can give
What can I say
Without you it's so hard to live
Can't take much more
Why can't we love like we did before

Forgetful heart
Like a walking shadow in my brain
All night long
I lay awake and listen to the sound of pain
The door has closed forevermore
If indeed there ever was a door

Thứ Ba, 23 tháng 3, 2010

Viết nhảm trong một buổi sáng vô định

U ám một sáng cuối xuân ẩm mốc

Gió chuyển mùa ào ạt lá me bay

TADIOTO nhập nhoạng đèn tranh tối tranh sáng

Bàn ghế cũ sơn tróc vảy nệm sờn

Cà phê nâu trầm đắng vị gian nan

Lòng hoang mang chẳng thể định vị cuộc đời

Bao thú vui cũng đều tan trong giây lát

Chỉ còn lại nỗi cô đơn hoang-hoải-hóa tâm hồn

Vẳng bên tai tiếng người nhạc sĩ già đến từ thời xưa cũ:

“I’m walking the lonesome valley,

tryin’ to get to heaven before they close the doors”

Viết trong một buổi sáng vô định, “in the middle of nowhere”.

Thứ Hai, 22 tháng 3, 2010

This Dream Of You

Lâu lắm mới lại được nghe một album mới mà thấy hay đến thế: Together Through Life.
Album mới nhưng lại là của một người cũ: Bob Dylan.
Thời gian quả là nhanh. 15 năm đã trôi qua kể từ lần đầu được nghe nhạc của ông.
Còn bản thân Bob Dylan, năm nay đã 68 tuổi.
Cũng phải đến tuổi đó thì mới có thể hiểu và phán được "Together Through Life" có nghĩa là như thế nào.
Mới nghe qua một lượt, nhưng đã "ngửi" thấy đây là một album mà Bob viết riêng cho vợ của ông. Và đây là một phần đời mà ông đã trải: This Dream of You. Bản trên You Tube không hay bằng bản thu studio, lại thiếu mất phần accordeon nhưng nghe cũng rất được.


This Dream Of You

How long can I stay in this nowhere café
'fore night turns into day
I wonder why I'm so frightened of dawn
All I have and all I know
Is this dream of you
Which keeps me living on

There's a moment when all old things
Become new again
But that moment might have come and gone
All I have and all I know
Is this dream of you
Which keeps me living on

I look away, but I keep seeing it
I don't want to believe, but I keep believing it
Shadows dance upon the wall
Shadows that seem to know it all

Am I too blind to see, is my heart playing tricks on me
I'm lost in the crowd
All my tears are gone
All I have and all I know
Is this dream of you
Which keeps me living on

Everything I touch seems to disappear
Everywhere I turn you are always here
I'll run this race until my earthly death
I'll defend this place with my dying breath

From a cheerless room in a curtained gloom
I saw a star from heaven fall
I turned and looked again but it was gone
All I have and all I know
Is this dream of you

Which keeps me living on

Thứ Hai, 8 tháng 3, 2010

To Make You Feel My Love/Bob Dylan

Mười hai năm đã đi qua kể từ lần đầu tiên nghe Bob Dylan hát To Make You Feel My Love trong album Time Out Of Mind.
Nhưng thật trái ngược với tên album, những gì mà bài hát mang đến lại "always on my mind" (*). Cảm xúc khi nghe lần nào cũng như lần đầu, kể cả lần này, cho ngày 8/3/2010.


When the rain is blowing in your face
And the whole world is on your case
I could offer you a warm embrace
To make you feel my love

When the evening shadows and the stars appear
And there is no one there to dry your tears
I could hold you for a million years
To make you feel my love

I know you haven’t made your mind up yet
But I would never do you wrong
I’ve known it from the moment that we met
No doubt in my mind where you belong

I’d go hungry, I’d go black and blue
I’d go crawling down the avenue
There’s nothing that I wouldn’t do
To make you feel my love

The storms are raging on the rollin’ sea
And on the highway of regret
The winds of change are blowing wild and free
You ain’t seen nothing like me yet

I could make you happy, make your dreams come true
Nothing that I wouldn’t do
Go to the ends of the earth for you

To make you feel my love

(*) Tên một bài của Willie Nelson.

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2010

Giếng

Tại sao lại là Giếng?

1) Trong làng có Giếng. Làng có thể di dời, nhưng Giếng làng thì vẫn còn nguyên ở lại. Giếng, do vậy là tĩnh lặng, bất biến và dửng dưng với mọi bể dâu. Giếng lấy nước trong mạch ngầm chảy ra, do vậy múc đi cũng không cạn bớt, nước rớt xuống chẳng đầy thêm, đầy mà không tràn, do vậy, Giếng là một thứ vĩnh hằng.

2) Giếng cho nước ngọt, công dụng của nó là ai cũng đến lấy nước, do vậy có ích cho mọi người. Hơn thế, Giếng còn giúp mọi người mà như vô tâm, có người đến với Giếng nó không mừng, mà người mang nước đi Giếng cũng không tiếc. Người ta quý cái Giếng cũng là ở đức ấy.

3) Người đi lấy nước, đã tới nơi rồi, chưa kịp thòng dây gầu xuống mà đã đánh vỡ cái bình đựng nước rồi thì thật uổng công. Giếng, do vậy, dặn mọi người rằng làm việc gì cũng phải cẩn thận, đến nơi đến chốn để khỏi thất bại nửa chừng.

4) Từ đáy Giếng lên đến miệng Giếng, bắt đầu chỉ thấy bùn, dần dần lên tới miệng Giếng là đã có thể nghe tiếng gió thổi, tiếng chim hót, thấy được trời xanh bao la. Ai đã từng lặn mò dưới đáy Giếng mới có thể cảm được sự sung sướng, nhẹ nhõm và trong lành lúc leo lên tới miệng Giếng. Người lúc nào cũng ở trên miệng Giếng chỉ thấy tầm thường, không lúc nào có được cái cảm giác đó. Đáy Giếng tối tăm vừa rình rập khí độc, vừa ngập ngụa hơi bùn, thậm chí còn làm con người ta chết ngạt. Nhưng nước đã múc lên đến miệng Giếng rồi thì cứ yên tâm mà uống vì chỉ còn là nước ngọt mát mà không còn tí dấu vết nào của khí độc. Do vậy, thời khắc nước được múc lên khỏi miệng Giếng chính là thời khắc tuyệt vời nhất, nơi cái tốt nhất chỉ cách chốn độc địa, chết người có vài sải tay.

Cuộc đời không thiếu gì những “miệng Giếng” như thế, nhưng chỉ có ai vừa từ “đáy Giếng” chui lên mới có thể giác ngộ cái thời khắc tuyệt vời ấy nơi “miệng Giếng”.

Đó chính là tinh thần của quẻ “Tỉnh”, nghĩa là cái Giếng trong tiếng Hán, tên đầy đủ là Quẻ thứ 48-Thuỷ Phong Tỉnh trong Kinh Dịch. Tôi đã nương theo tinh thần đó mà đi xin lấy một chữ “Tỉnh” nhân dịp đầu xuân Canh Dần. Khi nghe tôi trình bày ý định của mình, người cho chữ chỉ nói một chữ “Được” rồi xuống bút ra ngay một chữ “Tỉnh” rất giản đơn. Viết xong ông nắn nót viết thêm hai dòng “phụ chú”. Tôi hỏi hai hàng chữ đó nghĩa là gì, ông chỉ trả lời đơn giản: “Trí tuệ sâu như Giếng” và “Người viết, Tiến sĩ Cung Khắc Lược”.

Quả là một món quà tinh thần ngoài mong đợi.

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2009

... and so this is Christmas

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2009

Oh My Love

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Hội hè miên man & Nhìn những mùa thu đi

* * 
Tôi ngồi một mình trong khu vườn đẹp. 
Gió xào xạc ngày một mạnh thêm, và lá vàng rơi vội vã không một chút tiếc nuối những ngày xanh trên cành. 
Trời sập tối rất nhanh, mới 5 rưỡi chiều mà đã phải lên đèn. Ánh sáng vàng hắt bóng rất đẹp và ấm áp.
Cà phê rất thơm, còn Susan Wong thì đang bắt đầu vào điệp khúc của bài "We' re All Alone":
Close the window, calm the light/And it will be alright/No need to bother now/Let it out, let it all begin/All's forgotten now/We're all alone.
Đó là lúc chuyển giao giữa ngày và đêm, giữa sáng và tối, của một ngày mà mùa thu bắt đầu chuyển sang mùa đông.
Đó là một thời khắc lạ lùng. Và tôi nhận ra, đấy là lần đầu tiên sau hơn 30 năm, tôi đã thực sự "nhìn" thấy một mùa thu đi. Tôi để cho đầu óc rỗng không và thi thoảng, lướt qua trong trí nhớ là giai điệu của những Wind of Change, Khúc Giao Mùa hay Nhìn Những Mùa Thu Đi.
Thật là tuyệt khi thả mình trong ranh giới mong manh và ngắn ngủi. Rồi tôi tự hỏi, không biết cảm giác sẽ như thế nào khi ở bên ranh giới giữa sự sống và cái chết? 
* * *
Tháng Mười Một bắt đầu bằng một chuỗi những hội hè đình đám. Tình cờ thế nào tôi lại có trên tay cuốn "Hội Hè Miên Man" của Ernest Hemingway. Tôi đã đọc nó vào đúng cái đêm mà trước đó mấy tiếng, tôi đã nhìn thấy một mùa thu đã đi qua. E.H đã bắt đầu câu chuyện như thế này:
Và thế rồi cũng đến lúc thời tiết trở nên tồi tệ. Nó tới trong đúng một ngày vào lúc mùa thu vừa tàn. Ban đêm chúng tôi đóng cửa sổ tránh mưa và ngoài kia, trên quảng trường Contrescarpe, từng cơn gió lạnh tuốt sạch lá trên cành.
Đó đúng là những gì đang diễn ra bên ngoài, khi tôi bắt đầu đọc những dòng đầu tiên của Hội Hè Miên Man. Nếu có khác, thì cũng chỉ là khác ở chỗ ngoài kia, thiếu mất cái quảng trường Contrescarpe. Bởi vì tôi đang ở Hà Nội chứ không phải Paris.