Recent Posts

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2009

Tản mạn khám phá Cửa Lò-một kỷ niệm cũ

Bài này được viết vào tháng 8/2005 và đăng tải trên Bulletin Vol. 2 của Công ty sau một kỳ nghỉ cực vui tại Cửa Lò. Mùa hè sắp đến, nên đăng lại ở đây để có thêm hy vọng cho một kỳ nghỉ sắp tới. Và cũng là một cách để lưu trữ lại những gì đã viết.

Tuần qua Công ty đã có một kỳ nghỉ tại Cửa Lò rất vui và thành công. Trên phương diện du lịch, ngoài việc được nghỉ ngơi, chắc hẳn mỗi người ai cũng có những khám phá riêng của mình về thị xã Cửa Lò: ăn chỗ nào ngon, hát karaoke ở đâu hay, tắm ở chỗ nào sạch, hay mua quà lưu niệm ở đâu là rẻ, v.v… Nhưng trên hết, tôi cho rằng, khám phá lớn nhất mà chúng ta thu được sau chuyến đi chính là những khả năng tiềm ẩn trong mỗi thành viên ABC mà ngày thường không phát hiện ra hoặc đến giờ mới được bộc lộ. Chính vì vậy mà chúng tôi đã đặt tên cho chuyên đề cuối tuần này là “KHÁM PHÁ”, với mong muốn sẽ có nhiều khám phá hơn nữa trong hoạt động sản xuất kinh doanh thường ngày của Công ty.

Phố Biển hay câu chuyện Em có nghe biển hát chiều nay.

Dường như phong trào ca hát – văn nghệ của Công ty đang phát triển hơn bao giờ hết. Trước đây, chúng ta cũng hát, cũng nhảy, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức nghiệp dư. Nay thì đã đạt đến mức chuyên nghiệp, khi mà, qua chuyến đi, chúng ta đã khẳng định được rất nhiều giọng ca mới. Ngay tối hôm đầu tiên đổ bộ xuống Cửa Lò, chúng ta đã có một màn trình diễn ấn tượng tại sân khách sạn, cho dù thiết bị âm thanh không được tốt. Một ca sĩ “Quang” Lin với giọng hát ngọt ngào, có thể “cân” được tất cả các thể loại, và đặc biệt là khả năng nhái giọng nữ – một khả năng đã giúp cho ca sĩ này có khả năng hát song ca… một mình. Chất giọng của ca sĩ này cũng trở nên rất da diết mỗi khi trong lời bài hát có xuất hiện tên của một nữ nhân mà tôi sẽ đề cập đến ở phần sau. Ca sĩ “Kiều” Hưng đã thể hiện một giọng nam khoẻ khoắn và ấm áp, hiện được coi là nam ca sĩ nhạc trẻ hay nhất của ABC. Các bạn To, Án, Hả, Min, Tu cũng rất xuất sắc khi nhập vai các ca sĩ đang nổi danh hiện nay như Duy Mạnh, AXN, nhất là khi cất lên những lời nói tự đáy lòng như “Dù cho em không cần anh nhưng anh vẫn cần em”, “tay không trắng không lại về không”, hay “Cứ bước đi mà đừng nghĩ suy”. Nhân đây tôi cũng muốn nhắn nhủ các bạn là bước thì cứ bước, nhưng cũng phải suy nghĩ một chút, kẻo có ngày bước xuống … cống hoặc va vào cột điện thì nguy. Tốp ca “trung niên” truyền thống - với ca sĩ chính là Sếp -  cũng có dịp trình diễn lại những bài tủ như “Năm anh em trên một chiếc xe tăng” hay “Việt Nam trên đường chúng ta đi”, trong đó nổi bật lên vai trò của nhạc trưởng S Hà. Chỉ tiếc là tốp ca đông quá nên không thể hát được câu “Năm anh em mang… ba cái tên” vì trong năm người thì đã có tới ba người tên là Dũn rồi. Đây cũng là dịp để một nữ ca sĩ mới rất xuất sắc - người mang sẵn trong mình dòng máu của một nhạc sĩ - thể hiện tài năng của mình, đó là VB Hà. Chắc chắn mọi người vẫn chưa thể quên tiếng vỗ tay của mọi người, cũng như những cái đầu nghiêng nghiêng chụm vào nhau thì thào tán thưởng khi cô ca sĩ này cất lên giọng hát cao vút của mình. VB Hà cùng với Hưng là đôi song ca hay nhất của ABC từ trước đến nay, đồng thời, nữ ca sĩ này có lẽ cũng là Dancing Queen của ABC khi trình diễn những bước nhảy rất ấn tượng của mình. Nhân tiện nói về chuyện nhảy nhót, cũng phải ghi nhận rằng To và Tu là đôi nhảy phụ hoạ “hay” nhất, trong khi Án và Hươ (Hươ “múa”) lại thể hiện một màn nhảy nam nữ “bốc lửa” chưa từng thấy. Và nếu không tận mắt chứng kiến, người ta sẽ không thể tưởng tượng được một Mr. Án thường ngày rất trầm lắng lại có một màn trình diễn ấn tượng đến thế.

Cũng qua chuyến đi này, đoàn thanh niên đã trình diễn một tiết mục giải trí rất vui trên hành trình từ Ninh Bình về Hà Nội, phần nào giúp các thành viên trong đoàn quên đi sự mệt mỏi của chuyến đi dài.

Liên quan đến chuyện các ca sĩ, cũng phải nói thêm rằng Hưng chính là người được một số chàng trai khác “ghen tị” nhất. Hưng chính là nhân vật chính của câu chuyện “một người đi với một nguời”, và lúc đó có ít nhất 5 người khác muốn đóng thế vai của anh này và ngồi trông ngóng anh ta trở lại từng phút từng giây.

Trong số các ca sĩ nói trên thì "Quang" Lin là ca sĩ chạy sô nhiều nhất, có đêm tới 3 sô khác nhau. Đôi lúc anh này cũng bị “bể” sô vì đang trong lúc cao trào “Đời Tran là của Lin” thì lại có điện thoại tít tít, và thế là lại “Alô, Mặt đất gọi Đại Bàng nghe rõ trả lời”. Và để tránh trường hợp bị gẫy cánh (giang hồ đồn đại rằng Mặt đất rất giỏi võ), ca sĩ này lại tranh thủ lúc mọi người nhốn nháo trốn mất tăm để đến với một sô khác. Có lẽ sang bên đó, anh ta lại lấy hết sức mà gào lên “Đời Mặt đất là của Lin”.

CÂU MỰC NHẢY

Người ta đã tốn rất nhiều giấy mực để ca ngợi món “mực nhảy” Cửa Lò, và qua kiểm nghiệm thì sức hấp dẫn của nó là không thể phủ nhận. Có điều mực câu bằng tiền mặt không thể ngon bằng mực do tự tay mình câu. Điều này, cùng với mong muốn được thử cảm giác lênh đênh ngoài biển đêm, đã thúc đẩy rất nhiều người đi câu mực, và từ đây chúng ta lại có một khám phá mới: Sếp không những “câu” dự án và hợp đồng rất giỏi, mà còn là nhà vô địch trong câu mực. Chỉ trong vòng hơn một tiếng đã câu được hơn 5kg mực các loại, mà theo như lời người lái thuyền, đây là số mực nhiều nhất mà một khách hàng câu được từ trước đến nay. Niềm vui bất ngờ đến nỗi sếp còn phá bỏ cả thói quen “không ăn mực vào đầu tháng” và thế là, vào đêm ngày mùng 1/rạng sáng ngày mùng 2/7 âm lịch, tất cả những người có mặt ngoài bãi biển lúc đó đã có một bữa mực nhảy đáng nhớ. Đây quả thật là một ngoại lệ tuyệt vời.

Hẳn rất nhiều người khi nghe nói chuyện này sẽ phải giật mình hoặc chạnh lòng vì “trông người lại ngẫm đến ta”. Trước đó, có những nhóm đi câu mực trong thời gian rất lâu, nhưng khi quay trở lại chỉ được vài con, thậm chí có những người còn không được bất kỳ một con mực nào, dù là nhỏ nhất. Kết quả này khiến người ta đặt một dấu hỏi rất lớn: họ làm gì ngoài biển? Quả thật là ngoài họ ra, chỉ có biển, bóng đêm và…ông lái thuyền là biết câu trả lời mà thôi. Dân Sài Gòn thường có câu “Nói dzậy mà hổng phải dzậy” quả là rất đúng trong trường hợp này. Cũng có thể, sếp đã chiến thắng trong trò câu mực là do tập trung hoàn toàn vào việc câu mực, trong khi những người khác ngoài việc câu mực ra, họ còn làm rất nhiều việc khác nữa. Hoặc, cũng có khả năng là họ câu được nhưng lại đã… đánh chén hết trên thuyền, chỉ chừa lại vài con “vớ vẩn” mang về cho anh em - những người ngồi trông đồ giúp và đợi họ dài cổ trên bãi biển, gọi là có tí lòng thành.

RƯỢU một bên, và em một bên

Rượu, như thường lệ vẫn là một phần không thể thiếu của chuyến đi. Hai can rượu ngô được thiết kế từ trước sẽ là vừa đủ cho chuyến đi nếu như không có “lác đác” (ở đây mạn phép dùng lại từ thuộc bản quyền của anh Tr. Dũn) một số nhân vật phải “theo chồng bỏ cuộc chơi”. Sớm nhất trong số đó phải kể đến anh Ph. Dũn, người lập kỷ lục về thời gian ở Cửa Lò ngắn nhất: đến cửa lò vào lúc 4h30 chiều hôm trước thì đến 5h30 sáng hôm sau anh đã rời khỏi đó. Dù vậy, chỉ trong vòng 13 tiếng đồng hồ, anh này cũng đã kịp thử hết tất cả các hoạt động thường ngày tại Cửa Lò: tắm biển, đá bóng, chụp ảnh, uống bia, ăn tối và uống rượu, hát karaoke, ngủ tại khách sạn, kể cả ngắm bình minh. Chỉ tiếc là do thiếu mất cái ống kính zoom của anh nên những hôm sau cái ống nhòm của anh Tr. Dũn bị sử dụng quá công suất ngoài bãi biển. Một số người mệt mỏi sau chuyến đi dài cũng không uống được nhiều rượu nữa. Hai can rượu ngô đầy ắp dường như trở thành gánh nặng. Hai can rượu vang cũng nằm im lìm dưới gầm bàn, đợi người uống. Chính vào thời điểm đó, sếp đã là người tiên phong cổ vũ, làm sống dậy không khí uống hào hùng của ABC. Cùng với sếp, chị V. đã trở thành “hoạt náo viên” hoạt động cuồng nhiệt nhất cổ vũ không chỉ phong trào uống bên phía chị em mà còn đem cả sự nhiệt tình đó sang với bàn nhậu của cánh mày râu, khiến không khí phòng ăn mỗi buổi tối trở nên sôi động chưa từng thấy. Nhờ có vậy mà hai can rượu ngô cũng như rượu vang cứ vơi dần bằng cách áp dụng công thức mới được khám phá: “Lộc+Lộc=Đại Lộc”. Trong không khí hào hứng đó, một câu nói hay nhất chuyến đi đã được tuyên bố một cách dõng dạc “Thế Sếp muốn gì?”. Giám đốc lúc đó chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì mọi người đã vỗ tay rầm rầm. Tác giả của tuyên bố đó không ai khác chính là chị H.– tên thường gọi là H. “bầu” để phân biệt với rất nhiều H. khác của DEF. Có một điều chắc chắn là nếu cứ ở Công ty mà không đi nghỉ mát, chúng ta sẽ không bao giờ được nghe những câu nói hay như thế. Hình như hôm đó Sếp có tới 3 điều ước mà mới chỉ nhận được 1. Và vẫn còn có tới 2 điều ước nữa đấy nhé, chị H. ơi!

Dẫu có vậy thì đến buổi tối cuối cùng, vẫn còn có tới hơn một nửa can rượu ngô chưa được giải quyết vì lượng người còn lại ít quá. Mọi người nhìn nhau, tưởng như không thể uống hết và ngày mai phải mang rượu về. Nhưng một lần nữa Sếp lại tập hợp mọi người quây quần lại, cùng nhau “chiến đấu”. Ở đây, lại có một khám phá nữa: ranh giới giữa cái không thể và có thể là rất mong manh, chỉ cần mỗi người cố lên một chút là cái không thể sẽ biến thành cái có thể. Chính nhờ nguyên tắc này mà tiệc rượu tối cuối cùng tại Cửa Lò - tưởng như là buồn tẻ nhất - lại trở thành vui vẻ nhất, và cái can cũng vui lây vì bản thân nó không phải tải rượu về Hà Nội nữa.

Nói về rượu cũng không thể không nhắc đến Mr. B, người có lẽ đạt kỷ lục về tham gia vào nhiều cuộc nhậu bia rượu nhất trong chuyến đi. Hình như ngày nào anh B cũng liên tục uống từ sáng hôm trước đến sáng sớm ngày hôm sau. Vào các buổi tối, anh thường uống ngoài bãi biển, và cứ sau khoảng nửa tiếng lại bỏ bàn nhậu ra sát mép nước một lúc rồi lại vào uống tiếp. Bản thân tôi đến giờ vẫn chưa hiểu anh B thích uống bia hay thích ngắm biển đêm hơn. Có lẽ là anh thích cả hai, và hai hoạt động đó bổ trợ cho nhau, giúp anh có thể uống liên tục và có một kỳ nghỉ rất vui. Trong những lúc trà dư tửu hậu như thế, anh đã tâm sự với chúng tôi rất nhiều chuyện, trong đó có một chuyện mà tôi cho rằng lại là một khám phá thú vị nữa, đó là câu chuyện sóng biển Cửa Lò dù rất to cũng không thể đánh tụt cái… quần tắm của anh, song sóng ở trên bờ, dù rất nhẹ nhàng lại khiến nó phải ngoan ngoãn khuất phục! Về điểm này, chắc phải vote (bình chọn/chấm điểm) anh B 5 sao.

“CẢNH SÁT” hay “POLICE” gì thì cũng là con cả người thôi.

Có một khám phá khác cũng rất thú vị: dù là đi chơi nhưng lần này cánh mày râu có rất nhiều “cảnh sát/police” đi kèm. Cảm ơn anh T vì đã nghĩ ra một thuật ngữ hay như thế. Nhưng cái đáng nói nhất là “cảnh sát nhí” lại hoạt động hiệu quả hơn rất nhiều so với “cảnh sát lớn”. Dường như trước khi được gửi đi Cửa Lò, các “cảnh sát nhí” này đã được huấn luyện rất kỹ ở nhà. Trong lúc dừng ăn trưa tại Thanh Hoá, tức là mới rời Hà Nội được một nửa quãng đường, khi được phỏng vấn: “Hôm qua mẹ cháu có dặn gì không?”, con gái của Mr. Du đã trả lời rất rõ ràng, mạch lạc: “Mẹ cháu dặn không được để bố đi với các cô”. Nhưng cảnh sát hoạt động hiệu quả nhất chắc chắn phải thuộc về H. Anh – 5 tuổi, con trai anh Tr. Dũn. Trên đường đi, các cô trẻ trung xinh đẹp của ABC đã trêu trọc H. Anh bằng cách cố tình tạo ra một số cử chỉ thân mật với anh Tr. Dũn để cậu bé nhìn thấy. Ngay lập tức H. Anh đứng phắt dậy, chạy tới và hét lên: “Tránh ra, mấy con quỷ cái kia!”. Hiệu quả thế nào thì ai cũng biết, và sau đó, gần như hai bố con lúc nào cũng như hình với bóng. Nếu lấy anh Tr. Dũn làm tâm thì H. Anh chỉ hoạt động trong vòng tròn có bán kính… 1 mét mà thôi. Ngoài việc uống rượu bia và dạy con tập bơi, H. Anh không cho anh làm gì khác, kể cả hát karaoke hay nhảy nhót. Nhưng sự đời cũng nhiều đổi thay. Cứng rắn là vậy nhưng cuối cùng H. Anh cũng phải “đầu hàng” trước những cám dỗ mới do chị H “bầu” nghĩ ra: trò chơi điện tử. Nhờ có phát minh này mà anh Tr. Dũn cũng đã có được một ngày cuối cùng ở Cửa Lò nghỉ ngơi theo đúng nghĩa của nó. Điều này cũng một lần nữa khẳng định một nguyên lý mà người lớn hay khai thác: Dù có cứng rắn đến mấy thì người ta vẫn có lúc phải “liêu xiêu” trước những cám dỗ đời thường, hay nâng cao lên một chút là câu nói của một người nào đó mà tôi không nhớ tên: “Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng… rất nhiều tiền”.

Còn rất nhiều khám phá nữa, nhưng hình như tôi đã viết quá lan man và lấy đi tương đối nhiều thời gian của mọi người nên xin được dừng bút ở đây. Hẹn gặp lại lần sau và mong rằng, mọi người sẽ phát huy hơn nữa những năng lực tiềm ẩn của mình, cũng như phát triển tinh thần đoàn kết để xây dựng một tập thể, một sức trẻ ABC vững mạnh hơn nữa, như chúng ta đã và đang làm trong thời gian vừa qua. Tôi cũng xin nhấn mạnh rằng khi viết bài này, tôi đã cố gắng mô tả trung thực sự việc “đúng như nó là” và những nội dung này chỉ mang tính “giải trí”, ngoài ra không ám chỉ một điều gì khác, và nếu có vô tình làm tổn thương đến một cá nhân nào đó, tôi cũng xin được người đó bỏ quá cho.¡

Tướng Giáp

Đọc bài này của Huy Đức về Tướng Giáp để hiểu thêm về hai từ "cay đắng", để rồi càng kính trọng Người hơn.

ĐT37B & Đồng bọn

Thoắt cái đã đi làm được 9 năm.

Nghề nghiệp cho phép tiếp xúc nhiều với giới doanh nghiệp, doanh nhân, cũng học được từ họ nhiều cái hay.

Giới này có nhiều đặc điểm: nhanh nhẹn, đầu óc quái đản, có người lúc nào cũng comple cà vạt chỉn chu nhưng cũng có những người chỉ áo phông dép lê; có người thì suốt buổi chỉ im lặng nghe người khác nói, người lại “nổ” hơn cả Kiên nổ lớp mình.

  1. Business hay là sự Bận rộn

Tuy nhiên, cái dễ nhận thấy nhất là họ luôn “bận rộn”. Họ liên tục “nấu cháo” điện thoại, còn hơn cả các đôi đang tán tỉnh nhau. Ngoài cửa phòng luôn có một hàng dài đối tác ngồi đợi, nếu liệt kê ra có lẽ còn dài hơn cả danh sách “partners” của Việt Vinh. Thư ký liên tục vào nhắc việc, y như kiểu các ông bố bà mẹ ôm “bom nổ chậm” trong nhà suốt ngày nhắc con gái đi lấy chồng. Ngay cả bản thân mình lúc ngồi viết bài này cũng giật mình nhận ra mình cũng đã rất nhiều lần trả lời “Tôi đang bận”, “Mình bận lắm”,... hay đại loại là như vậy. Tóm lại là ... “bận”.

Dân kinh doanh khi gặp nhau phần lớn thường hay ta thán về cái sự “bận” của mình. Có người lấy đó làm niềm vui, bởi kinh doanh mà không bận rộn, không có nhiều việc để làm thì chỉ có nước... đóng cửa. Có người thì vì bận quá mà thành ra “xì-trét”, ghét bỏ luôn cả cái công việc mình đang làm, chỉ muốn quay về thời tiền sử, đóng khố đi chân đất rồi lang thang trong rừng hái được quả gì thì chén quả nấy, buồn ngủ thì về hang mà ngủ, thích chơi thì chơi thích làm thì làm. Khổ nỗi ngoài các truyện giả tưởng ra thì chưa ai trong thế giới thực này sáng chế được “cỗ máy thời gian”, thành ra hầu hết vẫn phải đối mặt với sự thật phũ phàng, để rồi đến hết ngày làm việc các đức ông lại ngập lụt trong bia rượu và khói thuốc lá, các quý bà thì lại trốn vào các spa hay tự biến mình thành các con nghiện shopping để quên hết cái sự đời, xả sạch stress. 

Viết lan man như vậy để thấy rằng nhiều người cứ kêu ca về cái sự bận của mình mà không hiểu rằng đã kinh doanh là phải bận, vì bản chất của nó là như vậy rồi. Ai học tiếng Anh cũng thường dịch kinh doanh là “business” hoặc ngược lại, nhưng ít người biết được rằng “business” được cấu tạo bằng cách thêm hậu tố “ness” vào từ gốc “busy” – một từ mà chắc chắn ai cũng biết nghĩa của nó là “bận rộn”. Cho nên viết theo kiểu toán học thì ta sẽ có phương trình: “kinh doanh” = “sự bận rộn”, thành ra cái sự bận là đương nhiên, miễn bàn, miễn kêu ca. Hoá ra cái ông tiếng Anh cũng sâu sắc, cũng hay ho chẳng kém gì tiếng Việt nhà mình.

  1. Công ty hay chỉ là một nhóm người, đồng bọn (Company or just a Band?)

Nhân tiện nói đến tiếng Anh và từ “business” lại nhớ đến từ “company”-một từ chỉ cái hình hài pháp lý của business-mà nghĩa của nó cũng hay ho không kém. Thằng Answers.com trả lời rằng, “Company” có nghĩa đầu tiên là “A group of persons” - một nhóm người, lại còn “chua” thêm: xem từ đồng nghĩa với nó là từ “band”, nghĩa là băng, nhóm. Cho nên nôm na có thể hiểu Công ty trước hết phải là sự tập hợp của một nhóm người. Nếu ai còn nhớ Luật kinh tế thì lịch sử hình thành công ty đúng là như vậy. Cho nên ngày nay cái gọi là “Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên” dường như mâu thuẫn với chính cái tên của nó: đã là Công ty thì phải có nhiều thành viên. Để ý thì mới thấy thời sơ khai, các công ty của Mỹ thường có cái tên đại loại như Bill and Company-Bill và Bạn bè/Công ty; Johnson, Sons and Company-Johson, Các con trai và Bạn bè. Nghe thì thấy hơi ngô ngố nhưng bản chất của nó đúng là như vậy. Thành thử khi Pavarotti làm chương trình “Pavarotti and Friends” hay ông vua nhạc Soul Ray Charles ra đĩa “Genius Love Company” thì cũng là để được chơi nhạc cùng bạn bè, “đồng bọn” mà thôi.

  1. Làm hay là Chơi (Doing Business or Playing the Game?)

Rõ ràng hai ông Pavarotti và Ray đã biến cuộc làm ăn của mình thành một cuộc chơi. Hát  hò với đám bạn hữu một chập cũng ra bộn tiền. Tất nhiên là vì các bố này đã giàu rồi nên tiền thu được từ các chương trình này sẽ dùng để từ thiện - một cách PR để bán các đĩa khác được nhiều hơn. Tự nhiên lại nhớ thời trẻ con, lúc muốn liên kết với một thằng bạn nào đó để chiến đấu với một nhóm khác thì lại đặt vấn đề “Tao với mày canh-ti nhé”. Phải hàng chục năm sau mới hiểu canh-ti chính là company, là tập hợp lại với nhau để thành cái mà chúng ta ngày nay dịch là “Công ty”. Thì ra từ trong sâu thẳm, trong nội tại của cái “làm kinh doanh” đã có sẵn cái “chơi” rồi. Như đã nói ở phần 1), chỉ làm mà không chơi thì sớm muộn cũng stress. Cho nên phải cân bằng, làm cũng là chơi mà chơi cũng là làm. (**) Đạt được đến “level” như vậy là cũng đắc đạo rồi, cũng là thiền hành rồi. Lại nhớ thêm ra khi tham gia vào một business nghĩa là cũng đã tham gia một trò chơi. Cho nên cũng không phải ngẫu nhiên mà bọn tây mắt xanh mũi lõ lại kỳ công nghĩ ra cái “game theory” như là một trong các cách tiếp cận khoa học kinh doanh. Rõ ràng là nếu biết chơi thì cũng sẽ biết làm. Nếu các bạn hay xem phim cổ trang của Tàu thì mới thấy các hoàng tử, thái tử suốt ngày rong chơi nhưng sau này vẫn lên làm vua lãnh đạo đất nước ầm ầm. Chú nào càng chơi dữ thì sau này sự nghiệp cai trị càng lẫy lừng. Vậy nên bây giờ mỗi khi có nhân viên mới, tôi thường dạy họ cách chơi là chính, còn cách làm thì chỉ qua qua thôi, để họ tự phát triển kỹ năng của mình. 

  1. ... và ĐT37B and Company: Đầu tư 37B và Đồng bọn – Công ty của những người học Đầu tư 37B

Dài dòng và lòng vòng cũng chỉ để dẫn đến cái ý chính của bài này, nói theo cách của Sỹ Dũng hôm họp lớp là “join business”. Chúng ta đã là bạn bè, đã thành một nhóm, đã cùng nhau chơi bời quậy phá tưng bừng, thì theo cái logic ở các phần 1), 2) và 3) nói trên, không có lý gì chúng ta lại không thể cùng “join business” để lập thành một hay nhiều bọn, nhiều băng nhóm gọi nôm na là “Company”, để ngoài cái sự “chơi” còn có cả cái sự “làm”, và tôi tạm đặt tên cho cái  “bọn” đó là ĐT37B and Company- Đầu tư 37B và đồng bọn. Rất mong có dịp để được “cùng nhau bận rộn” với các members của ĐT37B. Như các cụ vẫn nói: “Buôn có bạn, bán có phường” là nghĩa như vậy.

(*) Cảm ơn Sỹ Dũng đã cho tôi ý tưởng để hình thành bài viết này.

(**) Đọc thêm bài này cho rõ nghĩa.

Bài đã post trên Blog ĐT37B ngày 28/8/08

Một cuộc "tự sướng"


Off-line.
Cảm giác?
Vui.
Sướng.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thấy giống như một cuộc.... "tự sướng".
Câu chuyện là thế này.
Có 5 người. Gặp nhau, nghĩ ra cái gọi là họp lớp. Chẳng phải là dịp gì? Chỉ là hứng lên, thế thôi. Sau này được Du mốc gọi là “cảm tính quá”. Cũng đúng, vì năm nay mới ra trường được 9 năm mà. Chẳng ai lại đi kỷ niệm 9 năm cho một sự kiện gì đó cả, cho dù sự kiện đó có to như... Independent Day.
Trong lúc trù bị cho họp lớp, họ bày đặt ra cái gọi là Blog, để truyền thông cho cuộc gặp.
Hào hứng. Hồ hởi. Phấn khởi....
Blog ra đời.
Tập tọe. Hý hoáy. Loay hoay....
Cuối cùng thì ĐT37B cũng có một chỗ đứng trong thế giới ảo.
Họ tự phong cho mình chức Ban Quản trị Blog. Oai ra phết.
Rồi họ:
-       Tự tạo blog
-       Tự viết bài
-       Tự comment
để khen nhau, chê nhau, tung hứng nhau.
Anh này viết hay.
Anh kia giản dị.
Đại loại thế....
Nhưng chung quy cũng chỉ có từng đấy anh.
Dân gian gọi là “mẹ hát con khen hay”.
Thế mà lượng view cũng tăng vòn vọt.
Chưa đầy hai tháng mà đã gần đạt 10K view.
Ngạc nhiên. Sung sướng.
Trong cơn sướng, họ:
-       Tự đặt ra giải thưởng: 10 cổ phiếu quỹ VF4 đấy nhé.
Rồi chờ đợi xem ai, trong số 50 thành viên ĐT37B, hoặc có thể là khách, không phải thành viên của lớp, sẽ là người may mắn đạt lượt view thứ 10.000.
Không ai trong số họ mong đợi mình sẽ là người may mắn.
Họ đã vì mọi người mà đặt ra cuộc chơi. Họ muốn tạo một cuộc chơi cho mọi người.
Nhưng không.
Sự trớ trêu đã sắp đặt cho một trong số họ chính là người may mắn. Thậm chí 2 trong số 4 người còn lại là những người “suýt may mắn” vì đã là người xem thứ 9.999 và 1.001.
Lại vui. Lại sướng.
Tin vui được họ tự thông báo ngay trên blog.
Họ tự chúc mừng nhau. Rồi tiếc rẻ. Rồi suýt xoa. Toàn là tự cảm giác của họ hết.
Giải đã có rồi. Người đoạt giải cũng đã xác định được rồi. Thế thì phải tổ chức offline để trao giải thôi.
Họ tự ấn định ngày, giờ và địa điểm cho cái “lễ trao giải”.
Trời mưa bão: mặc.
Bận gặp khách hàng: mặc.
Con ốm: mặc.
Phải đi offline chứ. Trao giải cơ mà.
Họ tự in ra cái gọi là “Certificate”. Tự trao cho nhau. Tự chụp ảnh. Tự gọi đồ ăn. Đồ uống. Tự ăn. Tự uống. Tự thanh toán. Rồi tự.... giải tán.
Ra về nhăm nhăm tự viết bài tường thuật buổi offline.
Để tự post lên cái blog do chính họ tự lập ra.
Để sáng mai đến Công ty lại tự bật máy tính lên. Tự đọc những gì mình đã viết ra.
Và có vẻ như vòng tròn đó đang được lặp lại. Vì họ đã lại tự mình đang mong chờ đến lượt view thứ 50K và 100K rồi.
Trong buổi offline, có người gọi những người đoạt giải là “xứng đáng”,
có người gọi đó là “thánh nhân đãi kẻ khù khờ”.
Riêng tôi, và chắc chắn là cả các bạn nữa, những người đã đọc hết comment này, lại thấy rõ là một sự “tự kỷ ám thị”, một sự “thủ .... tư tưởng”.
Các bạn có vui không? Tôi không biết. Nhưng tôi thì có. Tự vui. Diễn giải ra một chút là “tự sướng”. Sướng quá hoá... Buồn./. 

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2009

Along Came ĐT37B Blog

Reuben Feffer là một người kinh doanh bảo hiểm, luôn luôn gắn mình với các phân tích rủi ro. Do vậy, anh chàng rất sợ thay đổi và chỉ khao khát một cuộc sống êm đềm theo đúng kế hoạch đã định. Tình cờ một ngày anh gặp lại Polly-cô bạn gái học cùng thời phổ thông. Hoàn toàn trái ngược với Reuben, Polly là một cô gái rắc rối, yêu thích sự ồn ào và thích khám phá những điều mới lạ. Từ khi gặp lại, Polly đã khiến cho cuộc sống cuả Reuben bị đảo lộn hoàn toàn và đem lại cho anh này rất nhiều rắc rối. Tuy vậy, cái mà Polly đã làm được cho Reuben là giúp anh thay đổi và hoà nhập hơn với cuộc sống bên ngoài, rồi cuối cùng hai con người đối lập ấy đã có một tình yêu rất đẹp.

Đó là tóm tắt nội dung bộ phim truyện hài Along Came Polly (Từ khi có Polly) do Ben Stiller và Jenifer Aniston thủ vai chính. Bộ phim làm tôi liên tưởng đến những thay đổi nho nhỏ trong cuộc sống của hai vợ chồng kể từ khi có Blog Đầu tư 37B.

Tôi là một gã nhà quê chính hiệu, chất quê đã ngấm vào trong máu, cho nên nhiều khi dù vô tình hay cố ý, căn nhà nhỏ xíu của hai vợ chồng cũng là một ngôi nhà “nhà quê”: không sử dụng bình tắm nóng lạnh, đun bếp than, điều hoà cũng đã lắp nhưng chẳng mấy khi dùng (chẳng hạn như năm nay mát trời, từ đầu năm đến giờ bật mỗi một lần rồi thôi), không uống chè đen mà vẫn nấu chè tươi,.... Đến khi Tít - cậu nhóc đầu tiên bắt đầu biết nghịch đồ đạc trong nhà, chúng tôi bỏ cái TV lớn, chỉ dùng một cái màn hình 17”, lại treo lên cao để tăng khoảng cách. Cái máy tính để bàn cũng giải tán, vì lo ngại bọn nhóc nghịch ngợm nhiều quá nên cận. Vì vậy, trong nhà cũng chẳng có internet. Hầu như chẳng có nhiều sự hiện diện của những thứ được coi là “hại điện” trong nhà. Cho nên ở Hà Nội nhưng nhà tôi cứ như thuộc “vùng lõm”, chưa được phủ sóng.

Mọi sự cứ như thế cho đến khi có buổi gặp trù bị về việc họp lớp, rồi cái Blog ĐT37B ra đời.

Trước đó tôi hay đi làm về rất muộn, cũng không mang máy tính và công việc về nhà. Từ khi có blog thì thường xuyên về sớm hơn, lại xách theo laptop để ăn tối xong thì rủ vợ ra cafe wifi lướt web, tập tành tí blog. VyHà thì ngược lại, trước đây về rất sớm nhưng từ lúc có blog lại thường ngồi ở cơ quan muộn hơn một chút, tranh thủ vào blog của lớp trước khi về nhà. Nhớ lại mấy hôm trước khi họp lớp, có lần hai vợ chồng loay hoay với cái máy tính ngoài Highlands để cập nhật thông tin về việc kết nối với các bạn, ngoảnh đi ngoảnh lại đã đến nửa đêm, làm mấy em nhân viên lại phải ra ngọt nhạt “Dạ, đã đến giờ đóng cửa ạ”. Việc này cũng là một bất thường thú vị vì kể từ khi lấy nhau, có lẽ đây là lần đầu tiên hai vợ chồng lang thang ngoài đường muộn đến thế.

Lê la café wifi mãi cũng chán, xét về mặt “kinh tế học” thì còn tốn hơn rất nhiều so với chi phí sử dụng internet hàng tháng, thế là lại thêm thay đổi nữa, nhiều nguyên tắc cũ bị phá bỏ. Chúng tôi quyết định “đưa internet về làng”, mà theo như khẩu hiệu của Intel là “Connect the Unconnected”. Cái máy tính bàn trước kia đã bị giải tán, nay lại quay trở lại dưới hình hài một cái laptop. Cái dây cáp đồng dẫn vào máy điện thoại trước kia chỉ dẫn mỗi tín hiệu thoại, nay lại kiêm luôn chức năng ADSL của ông VNN. Tiện tay gắn thêm một cục Airport Express, thế là sóng wifi lại đầy ắp nhà, tràn cả sang hàng xóm (may mà có password).

Đó là thời điểm đánh dấu sự hiện diện và khả năng duyệt blog của lớp “anytime, anywhere”, và cũng là lúc thêm sự hỗn loạn. Mẹ thì muốn vào xem blog, ông con lại muốn chơi game, thế là cãi nhau. Thằng anh đang chơi game, thằng em nhảy vào phá đám, lại cãi nhau. Trước đây chỉ phải hoà giải vụ tranh nhau đồ chơi, giờ lại thêm dỗ dành vụ tranh nhau cái máy tính. Cảnh tượng thằng lớn cong ngón trỏ tay trái di cái trackpoint của con ThinkPad, tay phải thì gạt thằng em đang hừng hực khí thế xông vào phá đám bằng cách ấn loạn lên bàn phím là cảnh chưa từng diễn ra trong nhà. Mấy ông con tự nhiên “được lợi”, có tí “ảnh hưởng ngoại lai” từ vụ blog của bố mẹ, được nghịch những thứ trước đây bị cấm, lại còn được chơi game đến quên cả ăn. Còn hai vợ chồng thì chậc lưỡi: Chắc không sao đâu, cận hay không nhiều khi cũng còn do... di truyền.-:)

Khi cả hai nhóc đã đi ngủ là lúc bắt đầu được yên tĩnh, trước đây chúng tôi thường tranh thủ đọc vài tờ tạp chí, hoặc mấy trang sách. Bây giờ thì khác. Lúc bọn nhóc đã ngủ là lúc bật máy tính lên và lại lướt web. Tất nhiên trang đầu tiên là ĐT37B xem có ai post cái gì mới không, rồi mới lang thang hết trang này đến trang khác, thành ra ngủ muộn hơn trước rất nhiều, đến sáng hôm sau lại dậy muộn hơn và bị văn phòng ghi đi muộn nhiều hơn.

Nhưng thế cũng còn là chuyện nhỏ. VyHà nghiện trò Sudoku, lại hay mất ngủ. Thỉnh thoảng có đêm tỉnh dậy, thấy vợ đang chăm chú chơi trò Sudoku. Nhưng bây giờ thì Sudoku cũng đã bị thay thế bằng web rồi. Có hôm giật mình tỉnh dậy thấy vợ lôi cả laptop vào trong màn, lạch cạch với mấy trang web. Cũng hơi shock. Lại còn nghe phán: Định comment nhưng lại thôi vì sợ các bạn cười cho vì vào blog muộn quá. Đúng là “Miễn bình luận”. (Kỷ lục comment muộn nhất đến giờ này vẫn thuộc về Lê, hic).

Quả thực, từ khi có Blog, hai vợ chồng tôi lại có nhiều thời gian bên nhau hơn trước đây. Không những thế, bản thân tôi cũng nghĩ về mọi người ở lớp nhiều hơn trước. Có lẽ chỉ sau hơn một tháng, những suy nghĩ của tôi về ĐT37B còn nhiều hơn của cả chín năm trước đó cộng lại. Tự nhiên thấy ĐT37B trở lên gần gũi hơn, cảm giác như có sự hiện diện của mọi người ngay bên cạnh. Rồi có một điều chắc chắn là, dù rất mới nhưng cái Blog đã trở thành một phần trong cuộc sống hàng ngày của hai vợ chồng.

Giống như khi Polly đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Reuben.

Giống như khi ông con trai bốn tuổi hỏi:

- Bố ơi, máy tính của bố đã kết nối mạng [internet] chưa?; tôi chợt nghĩ:

- Bố “kết nối” rồi, nhóc ạ./.

-------
(*) Đã đăng trên Blog ĐT37B ngày 21/9/08

Sách mới của George Soros

Trên ĐT37B blog đã nhắc nhiều đến Warren Buffet. Tuy nhiên, chỉ nói về W. Buffet mà không nói đến George Soros thì quả thật là không công bằng. Từ lâu tôi đã định bụng phải kiếm một bài về bác này copy lên ĐT37B nhưng chưa làm được thì vừa hay, sách mới nhất của bác đã được dịch và xuất bản ở Việt Nam. Phải nói là dân làm sách ở Việt Nam bây giờ nhanh nhạy khủng khiếp. Cuốn sách có tên: “Mô thức mới cho thị trường tài chính-Cuộc khủng hoảng tín dụng năm 2008 và ý nghĩa của nó”, tên tiếng Anh là: “The New Paradigm for Financial Markets: the Credit Crisis of 2008 and What It Means”. “Ý nghĩa của nó” là gì thì chưa biết, nhưng việc dịch và xuất bản cuốn sách vào thời điểm mà cuộc khủng hoảng đang diễn ra thực sự rõ ràng là một việc rất có ý nghĩa, chắc chắn cả trên phương diện lý luận và kiếm tiền.

Bản thân cái tên George Soros đã là một thương hiệu mà khi gắn lên bất kỳ cuốn sách nào cũng đã đảm bảo cho nó bán chạy. Chính vì vậy mà trên bìa sách, cái tên đó đã được trang trọng đặt vào chính giữa, khổ chữ to gấp bốn lần so với tên sách và đập ngay vào mắt người đọc.

Mặc dù vậy, đơn vị làm sách là Nxb Tri Thức cũng đã rất cẩn thận với một kế họach PR chu đáo cho cuốn sách, bắt đầu bằng các bài báo “lờ mờ” nói về khả năng cuốn sách sẽ được xuất bản. Nặng ký nhất là bài giới thiệu này, lôi hẳn Huỳnh Bửu Sơn vào cuộc. Để ý rằng Huỳnh Bửu Sơn là một trong những chuyên gia sừng sỏ về tài chính ngân hàng của miền nam Việt Nam trước năm 1975, cũng là người giữ tay hòm chìa khoá của “kho vàng 16 tấn” nổi tiếng, vốn bị đồn thổi là tổng thống Thiệu đã bí mật tẩu tán trước khi rời VN, để sau này bàn giao cho chính quyền giải phóng, và cũng là người, cùng với ông Phan Chánh Dưỡng, đã “khăn gói quả mướp” từ Sài Gòn ra Hà Nội để tư vấn cho cố thủ tướng Võ Văn Kiệt (hồi đó là Phó chủ tịch HĐBT) về các vấn đề giá-lương-tiền trong những năm 87 và sau này là Pháp lệnh Ngân hàng. Nhờ một người như vậy để nói về cuốn sách thì có thể thấy các chuyên gia PR giỏi nhất cũng chỉ khéo đến như vậy là cùng.

Để ý thêm, cuốn sách về tài chính lại được hiệu đính bởi Bùi Văn Nam Sơn – một nhà nghiên cứu triết học nổi tiếng, đã dịch và chú giải rất nhiều tác phẩm triết học kinh điển của Kant, Hegel,... Tại sao vậy? Số là cuốn sách này đã dùng toàn bộ phần đầu tiên để nói về “lý thuyết phản hồi” – một lý thuyết do chính George Soros phát triển và mang nhiều hơi hướng... “triết học”, “vượt ra khỏi thị trường tài chính”, vốn được ông nghiên cứu từ thời còn là sinh viên của London School of Economics và đã trở thành kim chỉ nam cho toàn bộ hoạt động đầu tư tài chính của ông sau này, cũng như trong hầu hết các tác phẩm mà Soros đã xuất bản. Soros có vẻ rất “tự hào” với thuyết này, và một trong những mục tiêu chính của cuốn sách cũng là để chứng minh rằng, cuối cùng thì thuyết của ông đã đúng, vì trước đó “giới hàn lâm đã không coi thuyết phản hồi là nghiêm túc”. Tuy nhiên, đúng như những gì ông đã tự nhận trong lời giới thiệu cho cuốn sách: “Những người chỉ quan tâm tới cuộc khủng hoảng hiện tại sẽ thấy phần này khó đọc, những người chịu khó đọc tiếp thì tôi hy vọng sẽ thấy việc làm thế là bõ công”, việc đọc phần đầu của cuốn sách có vẻ hơi... chuối. Chính vì vậy mà mặc dù đã có bản soft copy bằng tiếng Anh của cuốn sách này từ lâu, tôi vẫn không thể “gặm” nổi để rồi sau đó đã rất hào hứng khi nghe tin Tri Thức xuất bản cuốn này bằng tiếng Việt (Đến nỗi, ngay khi nghe tin này tôi đã phải viết email cho nxb Tri Thức hỏi khi nào và ở đâu tôi có thể mua được sách này, -:)). Việc nhờ Bùi Văn Nam Sơn hiệu đính cuốn sách chắc là do sự xuất hiện của phần này, và cũng cho thấy một sự “cẩn thận có tính toán” của người làm sách đối với một tác phẩm như thế. Đây cũng là một yếu tố nữa để đảm bảo cho thành công của cuốn sách.

Cũng cần phải nhắc thêm là, cuốn sách này được viết xong vào cuối năm 2007, và chỉ vài tháng sau khi nó được phát hành, những gì mà cuốn sách cảnh báo đã trở thành hiện thực, đúng như những gì mà chúng ta đã chứng kiến trong suốt 2 tháng qua. Do đó, cuốn sách đã lại một lần nữa củng cố thêm quan điểm của nhiều người cho rằng, George Soros là một nhà “tiên tri” đại tài trong thế giới tài chính. Soros cũng là người cực lực phản đối kế hoạch giải cứu 700 tỷ của chính phủ Mỹ vừa qua, trong khi Buffet, người đã được nhắc nhiều trên blog của ĐT37B, lại có quan điểm ủng hộ. Có lẽ gói giải cứu nói trên có thể đem lại những lợi ích trái ngược cho hai con người này?

Cuốn sách được làm theo đúng chuẩn mực của nxb Tri Thức: sách hay, trình bày đẹp, trang nhã, biên tập và in ấn cẩn thận, giấy tốt. Hiện nay, các bác có thể thoải mái mua tại Đinh Lễ với giá chỉ 32.000 VNĐ (giá bìa là 43.000 VNĐ) cho gần 300 trang của cuốn sách, tức là chỉ hơn 100 đồng/trang, một cái giá quá rẻ so với những gì cuốn sách có thể mang lại. Tôi mới mua sáng nay và mới đọc xong lời giới thiệu, nhưng cũng đã thấy “đáng đồng tiền bát gạo” vì với những cuốn như thế này, tôi sẽ không chỉ cố gắng học từ đó những kiến thức mà cả cái phương cách mà tác giả của nó đã tư duy để viết ra những kiến thức đó./.

-------

Đã đăng trên Blog ĐT37B ngày 29/10/2008

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2009

Cù Huy Hà Vũ

Từ trước đến giờ chỉ biết đến bác Cù Huy Hà Vũ qua những "lùm xùm" của bác trên báo chí, rồi biết bác là con trai của nhà thơ Cù Huy Cận nổi tiếng một thời, rồi bác là một Tiến sĩ Luật đã từng tu nghiệp tại Pháp và đang sở hữu một văn phòng luật mang chính tên bác với cái biển to tổ chảng trên đường Điện Biên Phủ. Tất cả chỉ có vậy.

Dõi bác trên báo chí, quả thật ấn tượng của mình về bác không tốt lắm. Cho nên hôm nay hơi giật mình khi biết bác còn là một hoạ sĩ, qua bài viết của chính bác về Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Bài viết quả là ấn tượng, và càng ngạc nhiên hơn khi xem những bức hoạ Đại tướng của bác Hà Vũ. Đẹp. Có hồn. Đúng thần thái của Đại tướng.

"Ngạc nhiên" là tất cả những gì đọng lại sau khi đọc & xem.

Đây là chân dung Đại tướng do bác Vũ thể hiện:



Còn đây là bài viết của bác.

"Trông người lại nghĩ đến ta"

Tình cờ đọc được bài "Tri âm" trên Blog của Dr. Nikonian, thấy bác Nikonian thật may mắn và hạnh phúc vì có những người bạn như bác T. Mà không, cái mối liên kết giữa bác Niko và bác T, gọi là "bạn" chưa đủ mà phải dùng từ "Tri âm" mới trúng.

"Trông người lại ngẫm đến ta", thấy mình thật chẳng ra gì vì thú vui thì nhiều nhưng cái nào cũng lủi thủi một mình, chẳng có "tri âm" nào mà chia sẻ.

Nghiền nhạc đã gần 15 năm, đi hết từ pop, sang đến rock và đang dừng lại ở jazz, quả thật là một quá trình tự tìm kiếm, tự nghe, tự tìm hiểu rồi... tự sướng. Nghe rồi, biết rồi, sướng rồi, nhưng cái sướng ấy, cái biết ấy không biết chia sẻ với ai, vì có chia sẻ rồi nhưng không nhận được phản hồi, vì có lẽ sau đó người nhận không thấy sướng như mình đã sướng. Đó là sự chia sẻ một chiều. Niềm vui bao năm nay vẫn là kiếm được cái điã hay, nghe một thời gian có người thấy thích lại tặng. Rồi lại vất vưởng lang thang mua một cái khác để bổ sung vào kệ điã của minh, thậm chí nhiều lần không thể tìm lại mà vẫn vui. Người nhận thông tin thường chỉ vui tức thời, rồi lại thôi, vì nhiều lý do họ đã không giữ cho ngọn lửa đam mê đó cháy mãi. Rốt cục, lại nghe một mình.

Sau này, cộng đồng mạng phát triển, rất nhiều trang mạng chia sẻ về âm nhạc ra đời, hoạt động rất xôm tụ và vui vẻ. Dường như có thể tìm được tri âm trên những diễn đàn đó. Nhưng mình lại thích những cái thực, nên không thích thế giới ảo lắm. Phần nữa, dường như sự tự ti của một kẻ "tự học", "thiếu hiểu biết về âm nhạc" đã ngăn cản mình đến với những người xa lạ trên mạng - những người luôn có những phân tích đậm chất kỹ thuật, những thuật ngữ âm nhạc hoa mỹ, những cảm xúc xao xuyến lâng lâng mà vốn từ hạn hẹp của mình không diễn tả được. Đó là sự tự ti của một kẻ nghe nhạc theo bản năng. Rốt cục, mình đã không vượt qua được cái rào cản của ngôn từ, rồi lại nghe một mình.

Nhưng có lẽ, một phần cũng là do sự cảm thụ âm nhạc sẽ khác nhau với những người khác nhau. Khi mình thấy một bản nhạc nào đó là "hay" thì như vậy là bản nhạc đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Thế là đủ. Cho nên người ta sẽ không thể chia sẻ cái cảm xúc có được khi một mình trong đêm tối với cái headphone và bản nhạc yêu thích, chìm đắm trong từng lời ca, nốt nhạc và lại bồng bềnh trong nỗi cô đơn.

Mình có AQ quá không?